Từ lâu con người đã tin vào Đức Chúa Trời, nhưng hầu hết họ lại không hiểu từ “Đức Chúa Trời” có nghĩa gì, và chỉ theo trong hoang mang. Họ chẳng biết chính xác là tại sao con người nên tin vào Đức Chúa Trời, hay Đức Chúa Trời là gì. Nếu con người chỉ biết tin và theo Chúa, nhưng không biết Chúa là gì, và nếu họ cũng chẳng biết đến Chúa, thì đây chẳng phải là một trò đùa vĩ đại hay sao? Mặc dù cho đến nay con người đã chứng kiến nhiều mầu nhiệm siêu phàm, và đã nghe được nhiều kiến thức sâu sắc mà trước đây họ chưa từng hiểu thấu, họ vẫn ngờ nghệch trước nhiều lẽ thật cơ bản nhất mà con người chưa từng ngẫm trước đây. Vài người có thể bảo: “Chúng tôi đã tin Chúa nhiều năm rồi. Làm sao mà chúng tôi không biết Đức Chúa Trời là gì được? Chẳng phải câu hỏi này xem thường chúng tôi hay sao?” Tuy nhiên, trên thực tế thì mặc dù hôm nay con người theo Ta, họ chẳng biết một chút gì về bất cứ công việc nào của ngày nay, và không nắm bắt được những vấn đề thậm chí rõ ràng và đơn giản nhất, huống hồ gì là những thứ phức tạp như là vấn đề về Đức Chúa Trời. Nên biết rằng những vấn đề mà ngươi không quan tâm, cũng chưa xác định được, chính là những vấn đề quan trọng nhất ngươi phải hiểu, bởi ngươi chỉ biết đi theo đám đông mà không để ý hay chú tâm gì đến những gì ngươi nên trang bị cho chính mình. Ngươi có thực sự biết tại sao ngươi nên có đức tin nơi Chúa hay không? Ngươi có thực sự biết Đức Chúa Trời là gì không? Ngươi có thực sự biết con người là gì không? Là một người có đức tin nơi Chúa, nếu ngươi không hiểu được những điều này thì chẳng phải ngươi mất đi phẩm giá của một tín đồ của Chúa hay sao? Công việc ngày nay của Ta là thế này: làm cho con người hiểu bản chất của họ, hiểu tất cả những điều Ta làm, và biết được dung mạo thật của Đức Chúa Trời. Đây là hành động kết cục trong kế hoạch quản lý của Ta, giai đoạn cuối cùng trong công việc của Ta. Đó là vì sao Ta bảo trước với các ngươi hết thảy mọi mầu nhiệm của cuộc sống, để các ngươi có thể nhận chúng từ Ta. Bởi đây là công việc của thời đại cuối cùng, Ta buộc phải phán bảo đến các ngươi hết thảy mọi lẽ thật của sự sống mà các ngươi chưa từng lĩnh hội trước đây, cho dù các ngươi khó có thể hiểu được hay chấp nhận được chúng đơn giản là do quá kém cỏi và quá thiếu sự trang bị. Ta sẽ khép lại công việc của Ta; Ta sẽ hoàn tất công việc Ta trù định làm, và sẽ nói cho các ngươi về tất cả những gì ta đã ủy thác cho các ngươi, kẻo các ngươi một lần nữa lạc lối và sa vào kế hoạch của những kẻ xấu khi màn đêm buông xuống. Có nhiều đường lối mà ngươi không hiểu được, nhiều vấn đề mà người chẳng hề biết gì. Các ngươi thật mê muội; Ta biết quá rõ về vóc giạc cũng như khiếm khuyết của các ngươi. Bởi vậy, mặc dù có nhiều lời các ngươi không thể hiểu được, Ta vẫn sẵn lòng nói cho các ngươi hết thảy mọi lẽ thật mà các ngươi chưa từng lĩnh hội trước đây, bởi vì Ta cứ lo nghĩ rằng với vóc giạc hiện tại của các ngươi, liệu các ngươi có thể đứng vững để làm chứng cho Ta hay không. Chẳng phải Ta xem thường các ngươi; hết thảy các ngươi đều là những loài thú chưa qua sự tập luyện bài bản của Ta, và Ta hoàn toàn không thể thấy được bao nhiêu vinh quang đang ở cùng các ngươi. Mặc dù Ta đã tiêu tốn nhiều năng lượng để làm việc trên các ngươi, các nhân tố tích cực trong các ngươi dường như thực sự chẳng tồn tại, và các nhân tố tiêu cực có thể đếm được trên đầu ngón tay và chỉ dùng làm chứng để làm Sa-tan hổ thẹn. Hầu như mọi điều khác trong các ngươi đều là nọc độc của Sa-tan. Với Ta, các ngươi như trông như thể xa ngoài tầm cứu rỗi. Bởi vậy, khi có vấn đề, Ta nhìn vào các thái độ khác nhau của các ngươi, và cuối cùng Ta biết được vóc giạc thực sự của các ngươi. Đấy là lý do tại sao Ta luôn lo lắng về các ngươi: Nếu để con người tự sống theo cách họ thì liệu họ sẽ thực sự được tốt đẹp hơn hay chỉ như hôm nay? Liệu vóc giạc trẻ con của các ngươi có làm các ngươi lo lắng? Các ngươi có thể thực sự được như những người được chọn trong dân Y-sơ-ra ên - tức là trung thành với Ta, và chỉ với mình Ta thôi, vào mọi lúc hay không? Những gì biểu lộ nơi các ngươi không phải là sự nghịch ngợm của những đứa trẻ lạc khỏi cha mẹ, mà là sự ghê tởm bùng phát từ những con thú lạc khỏi ngọn roi của chủ chúng. Các ngươi nên biết bản chất của các ngươi, đó cũng là yếu điểm mà hết thảy các ngươi đều mang; đó là chứng bệnh chung của hết thảy các ngươi. Như vậy, lời khuyên duy nhất của Ta hôm nay cho các ngươi là đứng vững để làm chứng cho Ta. Dưới bất kỳ tình huống nào cũng không để chứng bệnh cũ bùng lên lần nữa. Làm chứng là việc quan trọng nhất - đó là tâm điểm trong công việc của Ta. Các ngươi nên chấp nhận lời Ta như Ma-ri đã chấp nhận sự mặc khải của Giê-hô-va đến trong giấc mơ của bà: bằng cách tin rồi vâng phục. Chỉ điều này mới chứng thực sự trong trắng. Bởi các ngươi là những người nghe được lời Ta nhiều nhất, là những người được ban phước nhiều nhất từ Ta. Ta đã ban cho các ngươi toàn bộ của cải giá trị của Ta, Ta đã ban mọi thứ cho các ngươi, vậy mà các ngươi khác biệt trời vực với dân Y-sơ-ra-ên; các ngươi và họ chỉ như đến từ những thế giới khác biệt. Nhưng so với họ thì các ngươi đã nhận lãnh nhiều hơn; trong khi họ tuyệt vọng chờ đợi sự hiện ra của Ta, các ngươi thì đang trải qua những ngày tháng vui vẻ với Ta, chia sẻ những tặng phẩm của Ta. Với sự khác biệt như vầy, ai cho các ngươi cái quyền chí chóe với Ta để đòi hỏi phần của các ngươi trong của cải của Ta? Các ngươi chưa nhận được gì nhiều sao? Ta ban cho các ngươi quá nhiều, nhưng những gì các ngươi đáp trả chỉ là nỗi buồn lo đến não lòng, sự bất mãn và oán giận không thể nén được. Các ngươi thật quá ghê tởm - nhưng các ngươi cũng thật đáng thương, bởi vậy Ta chẳng còn lựa chọn nào khác mà phải nuốt giận vào trong để bày tỏ sự bất bình đến các ngươi, hết lần này đến lần khác. Qua hàng ngàn năm thực hiện công việc, Ta chưa từng thể hiện với nhân loại bởi Ta đã khám phá ra rằng, xuyên suốt quá trình phát triển của nhân loại, chỉ có những trò bịp giữa các ngươi mới trở nên phổ biến nhất, như là gia sản thừa kế quý giá từ tổ tiên đầy tiếng tăm của các ngươi thời xa xưa để lại. Sao mà Ta ghét những thứ nửa người nửa ngợm ấy đến thế! Các ngươi thật quá thiếu lương tâm! Tính cách các ngươi thật quá thấp kém! Tim các ngươi thật quá sắt đá! Nếu Ta mang những lời như vậy đến làm việc cùng dân Y-sơ-ra-ên, Ta hẳn đã đạt được vinh quang từ lâu rồi. Nhưng giữa các ngươi thì điều này không thể đạt được; giữa các ngươi chỉ có sự thờ ơ tàn nhẫn, sự quay lưng lạnh lùng, và những lời biện hộ của các ngươi. Các ngươi thật quá vô cảm, và hoàn toàn vô dụng!
Các ngươi nên cống hiến hết thảy cho công việc của Ta. Các ngươi nên làm những công việc có lợi cho Ta. Ta sẵn lòng giải thích cho các ngươi mọi lẽ mà các ngươi chưa hiểu để các ngươi có thể đạt được từ Ta hết thảy những gì các ngươi còn thiếu sót. Mặc dù khiếm khuyết của các ngươi thì không đếm xuể, Ta vẫn sẵn lòng duy trì công việc mà Ta nên làm trên các ngươi, ban cho các ngươi lòng thương xót cuối cùng của Ta để các ngươi có thể được lợi từ Ta và đạt được vinh quang còn thiếu trong các ngươi, vinh quang mà cả thế giới chưa từng thấy. Ta đã làm việc trong rất nhiều năm, vậy mà chẳng có ai từng biết đến Ta. Ta muốn nói cho các ngươi những bí mật Ta chưa từng thổ lộ cùng ai cả.
Giữa con người, Ta là Thần mà họ chẳng thể nhìn thấy, là Thần mà họ chẳng bao giờ có thể gần gũi. Bởi vì ba giai đoạn công việc của Ta trên đất (sáng thế, cứu chuộc, và hủy diệt), Ta xuất hiện giữa họ vào những thời điểm khác nhau (không bao giờ công khai) để thực hiện công việc của Ta giữa họ. Lần đầu tiên Ta đã đến giữa nhân loại là trong Thời đại Cứu chuộc. Dĩ nhiên là Ta đã đến trong một gia đình Do Thái; và như vậy, những người đầu tiên chứng kiến Đức Chúa Trời đến trên đất là những người Do Thái. Lý do Ta đích thân làm việc này là bởi Ta muốn dùng xác thịt nhập thể của Ta như của lễ chuộc tội trong công việc cứu chuộc của Ta. Như thế, những người đầu tiên được thấy Ta là những người Do Thái trong Thời đại Ân điển. Đó là lần đầu tiên Ta đã làm việc trong xác thịt. Ở Thời đại Vương quốc, công việc của Ta là chinh phục và hoàn thiện, do vậy Ta lại làm công việc chăn dắt của Ta trong xác thịt. Đó là lần thứ hai Ta làm việc trong xác thịt. Ở hai giai đoạn cuối của công việc, con người không còn làm việc cùng một Thần vô hình vô dạng nữa, mà là một thân vị chính là Thần được nhận ra trong xác thịt. Như vậy, trong mắt của con người, Ta lại trở thành con người, không một chút gì về hình dáng và cảm giác của Đức Chúa Trời. Hơn nữa, Đức Chúa Trời mà con người nhìn thấy không chỉ là nam giới, mà còn là nữ giới, điều đã khiến họ kinh ngạc và bối rối nhất. Hết lần này đến lần nọ, công việc phi thường của Ta đã làm rúng động những niềm tin xưa cũ đã tồn tại trong quá nhiều năm. Dân chúng bàng hoàng! Đức Chúa Trời không chỉ là Đức Thánh Linh, là Thần, là Thần uy lực gấp bảy lần hơn, hay là Thần toàn diện, mà còn là một con người - một con người bình thường, một con người đặc biệt phổ quát. Ngài không chỉ là nam giới, mà còn là nữ giới. Họ giống nhau ở chỗ Họ đều được sinh ra bởi con người, và khác nhau ở chỗ rằng một người được thụ thai bởi Đức Thánh Linh, còn một người được sinh ra bởi con người mặc dù là đến trực tiếp từ Thần. Họ giống nhau ở chỗ cả hai đều là xác thịt nhập thể của Chúa để triển khai công việc của Đức Chúa Trời là Cha, và khác nhau ở chỗ một người thực hiện công việc cứu chuộc, còn người kia làm công việc chinh phục. Cả hai đều đại diện cho Đức Chúa Trời là Cha, nhưng một người là Đấng Cứu Chuộc, tràn đầy tình yêu thương nhân từ và lòng thương xót, còn người kia là Đức Chúa Trời công chính, đầy thạnh nộ và phán xét. Một người là Tư lệnh Tối cao thực hiện công việc cứu chuộc, trong khi người kia là Đức Chúa Trời công chính thực hiện công việc chinh phục. Một người là Đấng Khởi Đầu, còn người kia là Đấng Kết Thúc. Một người là xác thịt vô tội, trong khi người kia là xác thịt hoàn tất công việc cứu chuộc, tiếp tục công việc, và không bao giờ tội lỗi. Cả hai đều cùng là một Thần, nhưng Họ sống trong những xác thịt khác nhau và được sinh ra tại những nơi khác nhau, và Họ cách nhau đến vài ngàn năm. Tuy nhiên, công việc của Họ thì bổ trợ cho nhau, không bao giờ mâu thuẫn, và có thể nói là cùng chung nhịp thở. Cả hai đều là con người, nhưng một người là bé trai và người kia là bé gái. Trong ngần ấy năm, những gì con người nhìn thấy không chỉ là Thần và không chỉ là con người, một người đàn ông, mà còn là nhiều điều khác không giống với quan niệm của con người; như thế, con người chẳng bao giờ có thể thấu hiểu Ta hoàn toàn. Họ cứ nửa tin nửa ngờ Ta - như thể Ta có tồn tại, nhưng Ta cũng như một giấc mơ hão huyền - đó là tại sao đến tận ngày nay con người vẫn không biết Đức Chúa Trời là gì. Ngươi có thể tóm lược về Ta trong một câu đơn giản hay không? Ngươi có thật sự dám nói rằng: “Jêsus không là ai khác ngoài Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời không là ai khác ngoài Jêsus” hay không? Ngươi có thực sự mạnh dạn để nói rằng: “Đức Chúa Trời không là ai khác ngoài Thần, và Thần không là ai khác ngoài Đức Chúa Trời” hay không? Ngươi có thoải mái khi nói rằng: “Đức Chúa Trời chỉ là một con người được bao bọc bởi xác thịt” hay không? Ngươi thực sự có can đảm để khẳng định rằng: “Ảnh tượng của Jêsus là ảnh tượng vĩ đại nhất của Đức Chúa Trời” hay không? Ngươi có thể dùng tài hùng biện của ngươi để giải thích thấu đáo về tâm tính và ảnh tượng của Đức Chúa Trời hay không? Ngươi có thực sự dám nói rằng: “Đức Chúa Trời chỉ tạo ra nam giới chứ không phải nữ giới theo hình của chính Ngài” hay không? Nếu ngươi nói điều này, thì chẳng có một nữ nhân nào trong số những người ta chọn, càng không có một giới nào là nữ trong nhân loại. Bây giờ thì ngươi đã thực sự biết Đức Chúa Trời là gì chưa? Đức Chúa Trời có phải là con người hay không? Đức Chúa Trời có phải là Thần hay không? Đức Chúa Trời có phải là một nam nhân hay không? Chỉ có Jêsus mới có thể hoàn tất công việc Ta trù định làm hay sao? Nếu ngươi chọn chỉ một trong nhưng ý trên để tóm lược về bản chất của Ta, thì ngươi chính là một tín đồ trung thành mê muội vô cùng. Nếu Ta làm việc trong xác thịt nhập thể một và chỉ một lần mà thôi, thì liệu các ngươi có định ranh giới cho Ta hay không? Liệu ngươi chỉ lướt nhìn mà có thể thực sự hiểu biết về Ta một cách thấu đáo hay không? Liệu ngươi thực sự có thể tóm lược toàn diện về Ta dựa trên những trải nghiệm của ngươi trong suốt cuộc đời hay không? Nếu Ta làm công việc giống nhau trong hai lần nhập thể của Ta, thì làm sao các ngươi có thể hiểu về Ta? Liệu các ngươi có bỏ mặc Ta vĩnh viễn treo trên thánh giá? Liệu Đức Chúa Trời có đơn giản như ngươi tưởng không?
Mặc dù đức tin của các ngươi là rất chân thành, không một ai trong các ngươi có thể phát biểu toàn diện về Ta, không một ai có thể làm chứng toàn diện về tất cả những sự việc các ngươi nhìn thấy. Hãy nghĩ về điều này: Hôm nay, hầu hết các ngươi đều lơ là trong nhiệm vụ của mình, thay vào đó các ngươi theo đuổi xác thịt, thỏa mãn xác thịt, và hưởng thụ xác thịt một cách tham lam. Các ngươi có được quá ít lẽ thật. Vậy thì làm sao có thể làm chứng cho tất cả những gì các ngươi đã thấy? Các ngươi có thực sự tự tin rằng các ngươi có thể làm chứng cho Ta hay không? Nếu tới một ngày ngươi không thể chứng thực cho tất cả những gì ngươi đã nhìn thấy hôm nay, thì ngươi đã mất đi chức năng của loài thọ tạo, và sẽ chẳng còn ý nghĩ gì cho sự tồn tại của ngươi nữa. Ngươi sẽ không xứng đáng làm người nữa. Thậm chí có thể nói rằng ngươi sẽ không làm người nữa! Ta đã làm các công việc không đo đếm hết trên các ngươi, nhưng bởi ngươi hiện tại chẳng học hỏi được gì, chẳng nhận thức được gì, và chẳng hiệu quả trong công việc của mình, khi đến thời điểm Ta phải mở rộng công việc của Ta, thì ngươi chỉ trơ mắt nhìn, cứng lưỡi và hoàn toàn vô dụng. Chẳng phải điều đó sẽ khiến ngươi thành kẻ tội lỗi muôn đời hay sao? Khi thời điểm đó đến, ngươi sẽ không cảm thấy hối tiếc một cách sâu sắc nhất sao? Ngươi sẽ không đắm chìm trong tuyệt vọng sao? Tất cả những gì Ta làm hôm nay không phải là làm để khỏi nhàn rỗi và buồn chán, mà là để đặt một nền móng cho công việc tương lai của Ta. Không phải Ta đang bế tắc và cần phải làm một các gì đó mới mẻ. Ngươi phải hiểu công việc Ta làm; đó chẳng phải là thứ gì do đứa trẻ đang chơi bên đường thực hiện, mà là công việc được thực hiện thay mặt cho Cha của Ta. Các ngươi nên biết rằng chẳng phải Ta đang tự mình làm hết các công việc này; mà đúng hơn là Ta đang đại diện cho Cha của Ta. Trong khi đó vai trò của các ngươi là nghiêm khắc làm theo, tuân phục, thay đổi, và chứng thực. Những gì các ngươi cần hiểu là tại sao các ngươi nên tin và Ta; đây là vấn đề quan trọng nhất mà mỗi người trong các ngươi phải hiểu. Cha của Ta, vì vinh quang của Ngài, đã định trước hết thảy các ngươi cho Ta từ lúc Ngài sáng thế. Vì công việc của Ta, và vì vinh quang của Ngài, mà Ngài đã định trước các ngươi. Do bởi Cha của Ta mà các ngươi tin vào Ta; do bởi sự tiền định của Cha Ta mà các ngươi theo Ta. Chẳng có điều gì là do bởi sự lựa chọn của chính các ngươi cả. Điều còn quan trọng hơn nữa là các ngươi hiểu rằng các ngươi là những người được Cha Ta ban cho Ta nhằm mục đích chứng thực cho Ta. Bởi Ngài đã ban các ngươi cho Ta, các ngươi phải tuân theo các đường lối Ta ban cho các ngươi, cũng như các đường lối và lời mà Ta phán dạy các ngươi, bởi đó là nghĩa vụ các ngươi phải tuân theo Ta. Đây là mục đích đầu tiên trong đức tin của các ngươi vào Ta. Bởi vậy, Ta bảo với các ngươi điều này: Các ngươi chỉ là những người mà Cha Ta đã ban cho Ta để tuân theo đường lối của Ta. Tuy nhiên, các ngươi chỉ tin vào Ta; các ngươi không phải của Ta bởi vì các ngươi không thuộc gia đình Y-sơ-ra-ên, mà thay vào đó là cùng thứ hạng với loài rắn cổ đại. Tất cả những gì Ta yêu cầu các ngươi làm là làm chứng cho Ta, nhưng hôm nay các ngươi phải bước đi theo đường lối của Ta. Tất cả những điều này là để cho việc làm chứng trong tương lai. Nếu các ngươi chỉ đóng vai trò như người lắng đường lối của Ta, thì các ngươi chẳng có giá trị gì cả, và ý nghĩa của việc Cha Ta ban các ngươi cho Ta cũng mất đi. Điều Ta tha thiết khuyên bảo các ngươi là: Các ngươi nên bước theo đường lối của Ta.
Nguồn bài viết:Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét