Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2019

Tiếng thở dài của Đấng Toàn Năng

Có một bí mật to lớn trong lòng mà ngươi chưa bao giờ cảm nhận được, vì vẫn còn sống trong một thế giới không có sự sáng. Tấm lòng và linh hồn của ngươi đã bị cái ác cướp mất. Đôi mắt của ngươi bị bóng tối che khuất và ngươi không thể nhìn thấy mặt trời trên bầu trời cũng như các vì sao lấp lánh trong đêm. Đôi tai của ngươi bị những lời giả dối làm cho tắc nghẽn và ngươi không thể nghe thấy lời sấm truyền của Đức Giê-hô-va, cũng như tiếng của các dòng nước chảy từ trên ngai. Ngươi đã đánh mất mọi thứ đúng ra thuộc về chính ngươi, tất cả mọi điều mà Đấng Toàn Năng đã ban cho các ngươi. Ngươi đã chìm vào trong biển khổ vô tận, không có sức mạnh giải cứu, không có chút hy vọng sống sót nào và tất cả những gì ngươi làm là vùng vẫy và quơ quào … Kể từ giây phút đó, ngươi phải nhận lấy số phận bi đát gây ra bởi cái ác, bị tách khỏi các phước lành của Đấng Toàn Năng, bị phân rẽ khỏi sự chu cấp của Đấng Toàn Năng, bước đi trên con đường không thể quay đầu lại. Một triệu lời kêu gọi cũng khó mà đánh thức tấm lòng và linh hồn của ngươi. Ngươi ngủ say sưa trong bàn tay của kẻ hung ác, kẻ đã dụ dỗ ngươi bước vào một cõi vô tận không một chút phương hướng hay cột mốc nào. Chính vì thế, ngươi đã mất đi sự vô tội và thuần khiết ban sơ, và bắt đầu xa lánh khỏi sự chăm sóc của Đấng Toàn Năng. Trong lòng ngươi, kẻ ác bắt đầu kiểm soát ngươi trong mọi vấn đề và trở thành cuộc sống của ngươi. Rồi ngươi sẽ không còn sợ hắn, trốn tránh hay nghi ngờ hắn chút nào nữa; thay vào đó, ngươi sẽ xem hắn như Đức Chúa Trời của lòng ngươi. Ngươi bắt đầu tôn sùng và thờ phượng hắn, và rồi cả hai sẽ trở nên không thể tách rời như hình với bóng, cam kết sống và chết cùng nhau. Ngươi không biết mình đến từ đâu, lý do mình được sinh ra hoặc tại sao mình sẽ chết. Ngươi nhìn lên Đấng Toàn Năng như thể một người xa lạ; ngươi không nhận biết Ngài từ đâu đến, không màng đến tất cả những điều mà Ngài đã làm cho ngươi. Mọi điều đến từ Ngài trở nên đáng ghét đối với ngươi; ngươi không trân quý hay biết giá trị của những điều đó. Ngay từ ngày đầu nhận được sự ban cho của Đấng Toàn Năng, ngươi bước đi cùng với kẻ gian ác. Ngươi đã chịu đựng hàng ngàn năm hỗn loạn và bão tố cùng với kẻ ác và đứng về phía hắn để chống lại Đức Chúa Trời là nguồn sự sống của ngươi. Ngươi không hề biết ăn năn, chưa kể đến việc ngươi đã bước đến bờ vực của sự diệt vong. Ngươi đã quên rằng kẻ ác đã quyến dụ và khiến ngươi đau khổ; ngươi đã quên mất nguồn gốc của mình. Do đó, kẻ ác đã làm ngươi đau khổ trong từng bước một cho đến ngày hôm nay. Tấm lòng và linh hồn của ngươi đã bị tê liệt và mục nát. Ngươi đã thôi không còn kêu ca về những điều khó chịu trong thế giới loài người; ngươi cũng chẳng còn tin rằng thế giới là bất công. Ngươi lại càng không hề quan tâm chút nào rằng liệu Đấng Toàn Năng có thực sự tồn tại không. Đó là bởi vì ngươi từ lâu đã nhận kẻ ác làm người cha đích thực của mình và không thể xa rời hắn. Đây là điều giấu kín trong lòng ngươi.

Sự Xuất Hiện Của Đức Chúa Trời Đã Mở Ra Một Thời Đại Mới

Kế hoạch quản lý sáu ngàn năm của Đức Chúa Trời sắp kết thúc, và cánh cổng của Nước Trời đã được mở ra cho tất cả những ai tìm kiếm sự xuất hiện của Ngài. Anh chị em thân mến, các ngươi còn đang chờ đợi điều gì? Các ngươi còn đang tìm kiếm thứ gì? Các ngươi đang chờ đợi Đức Chúa Trời xuất hiện sao? Các ngươi đang tìm kiếm dấu chân của Ngài ư? Con người khao khát sự xuất hiện của Đức Chúa Trời biết dường bao! Và thật khó biết bao để tìm thấy dấu chân của Đức Chúa Trời! Trong một thời đại như thế này, trong một thế giới như thế này, chúng ta phải làm gì để chứng kiến ngày Đức Chúa Trời xuất hiện? Chúng ta phải làm gì để theo kịp bước chân của Đức Chúa Trời? Những người đang chờ đợi sự xuất hiện của Đức Chúa Trời đang phải đối mặt với những câu hỏi như thế. Tất cả các ngươi đều đã suy nghĩ đến chúng nhiều hơn một lần nhưng kết quả thì sao? Đức Chúa Trời xuất hiện ở đâu? Dấu chân của Ngài ở đâu? Các ngươi đã có câu trả lời chưa? Nhiều người có lẽ trả lời theo cách này: Đức Chúa Trời xuất hiện giữa tất cả những ai theo Ngài và dấu chân của Ngài đang ở giữa chúng ta; chỉ đơn giản vậy thôi! Bất cứ ai cũng có thể đưa ra một câu trả lời theo kiểu rập khuôn như vậy, nhưng các ngươi có hiểu ý nghĩa của sự xuất hiện của Đức Chúa Trời hay dấu chân của Ngài là gì không? Sự xuất hiện của Đức Chúa Trời nói đến việc Ngài đến trần gian để đích thân thực thi công tác của mình. Với bản thể và tâm tính của riêng Ngài, và theo bản tính tự hữu của Ngài, Ngài ngự xuống nơi loài người để thực hiện công tác khởi đầu một thời đại và kết thúc một thời đại. Kiểu xuất hiện này không phải là một hình thức nghi lễ. Nó không phải là một dấu chỉ, một bức tranh, một phép lạ, hoặc một khải tượng vĩ đại, và thậm chí nó cũng không phải là một tiến trình tôn giáo. Đó là một sự việc thực tế và có thật, và bất cứ ai cũng có thể đụng chạm và thấy được. Hình thức xuất hiện này không phải là để xuyên suốt các hoạt động, hay là vì một công tác ngắn hạn nào; nhưng đúng hơn là vì một giai đoạn công tác trong kế hoạch quản lý của Ngài. Sự xuất hiện của Đức Chúa Trời luôn có ý nghĩa và luôn liên quan đến kế hoạch quản lý của Ngài. Cái được gọi là “sự xuất hiện” ở đây hoàn toàn khác với hình thức “xuất hiện” mà trong đó Đức Chúa Trời hướng dẫn, dẫn dắt và khai sáng con người. Mỗi lần Đức Chúa Trời mặc khải chính mình, Ngài lại thực hiện một giai đoạn trong công tác vĩ đại của Ngài. Công tác này khác với bất kỳ công tác của thời đại nào khác. Đó là điều mà con người không thể tưởng tượng nổi và cũng chưa bao giờ kinh qua. Đó là công tác bắt đầu một thời đại mới và kết thúc thời đại cũ, và đó là một hình thức làm việc mới và được cải tiến để cứu rỗi nhân loại; hơn thế nữa, đó là công tác đưa nhân loại vào một thời đại mới. Đây chính là ý nghĩa của sự xuất hiện của Đức Chúa Trời.

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2019

Câu Chuyện Thật Đằng Sau Công Việc Của Thời Đại Cứu Chuộc

Toàn bộ kế hoạch quản lý của Ta, một kế hoạch trải dài sáu ngàn năm, gồm có ba giai đoạn, hoặc ba thời đại như sau: mở đầu là Thời Đại Luật Pháp; Thời Đại Ân Điển (cũng gọi là Thời Đại Cứu Chuộc); và cuối cùng là Thời Đại Vương Quốc. Công việc của Ta ở ba thời đại này là khác nhau, tuỳ theo bản chất của mỗi thời đại, nhưng ở mỗi giai đoạn nó sẽ phù hợp với nhu cầu của con người – hay nói chính xác hơn là nó được thực hiện để chống lại những mưu trò mà Sa-tan bày ra trong cuộc chiến mà Ta đang giao đấu. Công việc của Ta là để đánh bại Sa-tan, để chứng tỏ sự khôn ngoan và toàn năng của Ta, để phơi bày hết các mưu chước của Sa-tan và như vậy là để cứu vớt toàn nhân loại đang sống trong lãnh địa của nó. Điều này là để thể hiện sự khôn ngoan và toàn năng của Ta, đồng thời cũng phanh phui được sự ghê tởm quá thể của Sa-tan. Hơn nữa là để dạy cho các vật thọ tạo của Ta phân biệt được điều tốt và cái xấu, biết được rằng Ta là Đấng Thống Trị của vạn vật, thấy rõ được rằng Sa-tan là kẻ thù của nhân loại, là kẻ thấp hèn nhất trong những kẻ thấp hèn, là tà ác, và chỉ ra chắc chắn được sự khác biệt giữa tốt và xấu, giữa lẽ thật và sự sai trái, giữa thánh thiện và rác rưởi, giữa cao quý và ô nhục. Bằng cách này, loài người mê muội sẽ có thể làm chứng cho Ta rằng Ta không phải là kẻ làm sa ngã loài người, và chỉ có Ta – Chúa sáng thế – mới có thể cứu rỗi được loài người, mới có thể ban cho con người những thứ họ hưởng thụ; và họ sẽ biết được rằng Ta là Đấng Thống Trị của vạn vật còn Sa-tan chỉ là một trong những loài Ta tạo ra nhưng rồi đã chống lại Ta. Kế hoạch quản lý sáu ngàn năm của Ta chia làm ba giai đoạn để có thể đạt được kết quả này: con cái Ta trở thành các nhân chứng cho Ta, hiểu được ý muốn của Ta, và biết được Ta là lẽ thật. Như vậy, trong giai đoạn đầu của kế hoạch quản lý sáu ngàn năm của Ta, Ta đã thực hiện công việc pháp luật, tức là công việc mà Đức Giê-hô-va đã dẫn dắt con cái của Ngài. Giai đoạn thứ hai khởi đầu các công việc của Thời Đại Ân Điển tại xứ Giu-đa. Chúa Giê-su đại diện cho mọi công việc của Thời Đại Ân Điển; Ngài giáng sinh trong xác trần và chịu đóng đinh trên thập tự giá, và Ngài cũng mở đầu cho Thời Đại Ân Điển. Ngài chịu đóng đinh để hoàn thành công việc cứu chuộc, để kết thúc Thời Đại Luật Pháp và mở ra Thời Đại Ân Điển, vì thế Ngài được gọi là “Đấng Chỉ Huy Tối Cao”, là “Đấng Chịu Tội”, là “Đấng Cứu Chuộc”. Như vậy, nội dung công việc của Chúa Giê-su khác với Đức Giê-hô-va, mặc dù về nguyên tắc thì vẫn giống nhau. Đức Giê-hô-va bắt đầu Thời Đại Luật Pháp, tạo lập nền tảng, tức là điểm khởi nguồn cho công việc của Ngài ở trần thế, và ban ra các mệnh lệnh; đó là hai thành tựu của Ngài đại diện cho Thời Đại Luật Pháp. Công việc Chúa Giê-su đã làm trong Thời Đại Ân Điển không phải là ban mệnh lệnh mà là thực hiện các mệnh lệnh, do đó mở ra Thời Đại Ân Điển và khép lại Thời Đại Luật Pháp đã tồn tại hai ngàn năm. Ngài là người tiên phong, đến để khai mở Thời Đại Ân Điển, thế mà công việc chính của Ngài lại là cứu chuộc. Và như thế thành tựu của Ngài có hai phần: mở ra một thời đại mới, và hoàn tất công việc cứu chuộc của Ngài trên thập tự giá. Rồi Ngài đã rời đi. Đến đây, Thời Đại Luật Pháp đã khép lại và toàn nhân loại bước vào Thời Đại Ân Điển.

Ngươi biết gì về đức tin?



Trong con người chỉ tồn tại lời lẽ bất định về đức tin, nhưng con người không biết điều gì cấu thành đức tin, càng không biết tại sao mình có đức tin. Con người hiểu quá ít, và bản thân con người quá thiếu sót; đức tin của họ ở Ta chỉ là đần độn và ngu dốt. Mặc dù con người không biết đức tin là gì, cũng không biết tại sao mình có đức tin ở Ta, con người vẫn tiếp tục tin vào Ta một cách ám ảnh. Điều ta yêu cầu ở con người không đơn thuần là để họ kêu cầu Ta một cách ám ảnh như thế này hay tin vào Ta theo lối rời rạc, bởi vì công tác Ta làm là hầu cho con người có thể thấy Ta, và biết Ta, không phải để con người bị ấn tượng và nhìn Ta theo cách khác.Ta đã từng tỏ hiện nhiều chỉ dấu và các điều kỳ diệu, đã làm nhiều phép lạ, và dân Y-sơ-ra-ên của thời đó đã thể hiện sự ngưỡng mộ to lớn với Ta và cực kỳ sùng kính khả năng chữa lành người bệnh và xua đuổi ma quỷ khác thường của Ta. Vào thời ấy, dân Do Thái nghĩ quyền năng chữa lành của Ta là tài giỏi, phi thường - và bởi nhiều việc làm của Ta, hết thảy họ đều tôn kính Ta, và cảm thấy hết sức ngưỡng mộ hết thảy mọi quyền năng của Ta. Do vậy, tất cả những ai đã thấy Ta làm phép lạ đều theo sát Ta, đến độ hàng ngàn người vây quanh Ta để xem Ta chữa lành người bệnh. Ta đã tỏ hiện rất nhiều chỉ dấu và điều kỳ diệu, ấy thế mà con người xem Ta đơn thuần như một người thầy thuốc tài giỏi; vì thế, Ta cũng đã phán nhiều lời giáo huấn cho con người vào thời ấy, nhưng họ đơn thuần coi Ta là một người thầy giỏi hơn các môn đồ của mình. Thậm chí ngày nay, sau khi con người đã nhìn thấy các ghi chép lịch sử về công tác của Ta, họ vẫn tiếp tục diễn dịch rằng Ta là một người thầy thuốc vĩ đại đã chữa lành người bệnh và là một người thầy của kẻ ngu dốt, và họ đã định nghĩa Ta là Đức Chúa Jêsus Christ giàu lòng thương xót. Những người diễn giải kinh thánh có thể đã vượt hơn các kỹ năng chữa lành của Ta, hoặc thậm chí có thể là những môn đồ mà giờ đây đã vượt hơn người thầy của mình, dẫu vậy những người danh tiếng lẫy lừng ấy, những người được khắp thế giới biết tên, coi Ta quá hèn mọn như một thầy thuốc đơn thuần. Những việc làm của Ta nhiều hơn lượng cát dưới biển, và trí tuệ của ta vượt hơn hết thảy các con trai của Sa-lô-môn, vậy mà con người đơn thuần nghĩ về Ta như một thầy thuốc chẳng đáng quan tâm và một người thầy vô danh của con người. Bao nhiêu người tin vào Ta chỉ để Ta có thể chữa lành cho họ? Bao nhiêu người tin vào Ta chỉ để Ta có thể dùng quyền năng của Ta mà đuổi những linh hồn ô uế ra khỏi thân xác họ? Và bao nhiêu người tin vào Ta đơn thuần để nhận sự bình an và hoan hỉ từ Ta? Bao nhiêu người tin vào Ta chỉ để đòi hỏi nhiều của cải vật chất hơn từ Ta? Bao nhiêu người tin Ta chỉ để được trải qua cuộc đời này trong sự bình an và để được an toàn khỏe mạnh trong thế giới sắp đến? Bao nhiêu người tin vào Ta để tránh sự đau đớn của địa ngục và để nhận lãnh những phúc lành của thiên đàng? Bao nhiêu người tin vào Ta chỉ để an ủi tạm thời chứ không tìm kiếm để có được bất cứ điều gì ở thế giới sắp đến? Khi ta trút cơn giận dữ xuống con người và tước đi mọi sự hoan hỉ, bình an mà họ từng sở hữu, con người đã trở nên hoài nghi. Khi Ta cho con người sự đau đớn của địa ngục và lấy lại những phúc lành của thiên đàng, mối nhục của con người biến thành sự giận dữ. Khi con người nhờ Ta chữa lành cho họ, Ta đã chẳng đoái hoài và cảm thấy ghê tởm họ; con người đã rời khỏi Ta mà theo đuổi cách của các phép ma và tà thuật để thay vào đó. Khi Ta lấy đi tất cả những gì con người đã đòi hỏi từ Ta, mọi người đều biến mất không chút dấu vết. Do vậy, Ta nói rằng con người có đức tin ở Ta bởi vì Ta đã ban quá nhiều ân điển, và có quá nhiều thứ để thu được. Dân Do Thái đã tin Ta vì ân điển của Ta và theo Ta bất kể nơi nào Ta đi. Những kẻ ngu dốt với kiến thức và kinh nghiệm hạn hẹp này chỉ tìm kiếm để được thấy những dấu chỉ và những điều kỳ diệu mà Ta đã tỏ ra. Họ coi Ta là gia trưởng của dân Do Thái, người có thể thực hiện những phép lạ vĩ đại nhất. Và do vậy khi Ta xua đuổi ma quỷ khỏi con người, điều đó đã gây ra nhiều sự bàn luận giữa họ: Họ nói rằng Ta là Ê-li, rằng Ta là Môi-se, rằng Ta là tổ phụ của hết thảy mọi tiên tri, rằng Ta là người vĩ đại nhất của hết thảy mọi thầy thuốc. Ngoài việc chính Ta nói rằng Ta là sự sống, là đường đi, và là lẽ thật, không ai có thể biết hữu thể của Ta hay danh tính Ta. Ngoài việc chính Ta nói rằng thiên đàng là nơi Cha Ta sống, không ai biết rằng Ta là Con Đức Chúa Trời, và cũng là chính Đức Chúa Trời. Ngoài việc chính Ta nói rằng Ta sẽ mang sự cứu chuộc đến hết thảy nhân loại và chuộc tội nhân loại, không ai biết rằng Ta là Đấng Cứu Chuộc của nhân loại, và con người chỉ biết Ta như một người nhân từ và giàu lòng thương xót. Và ngoài việc chính Ta có thể giải thích hết thảy mọi thứ Ta có, không ai biết Ta, và không ai tin rằng Ta là Con Đức Chúa Trời hằng sống. Đó là đức tin của con người ở Ta, và là cách họ cố lừa phỉnh Ta. Làm sao họ có thể làm chứng cho Ta khi họ có những cái nhìn về Ta như thế?

Một con người thực sự có nghĩa là gì

Ta luôn có nhiệm vụ quản lý con người. Hơn nữa, việc chinh phục con người là điều Ta đã chỉ định khi Ta tạo dựng nên thế giới. Mọi người có thể không biết rằng Ta sẽ hoàn toàn chinh phục con người trong những ngày sau rốt, hoặc việc chinh phục những kẻ nổi loạn trong nhân loại là bằng chứng cho việc Ta đánh bại Sa-tan. Nhưng, khi kẻ thù của Ta tham chiến với Ta, Ta đã bảo nó rằng Ta sẽ chinh phục những kẻ mà Sa-tan đã giam cầm và biến thành con cái của nó, thành những kẻ phục dịch trung thành trông chừng nhà cho nó. Ý nghĩa ban đầu của việc chinh phục là đánh bại, chịu sự sỉ nhục; trong ngôn ngữ của Y-sơ-ra-ên, nó có nghĩa là hoàn toàn đánh bại, hủy diệt và khiến không còn có khả năng chống lại Ta. Nhưng ngày nay, khi được sử dụng ở giữa các ngươi, ý nghĩa của nó là chinh phục. Các ngươi nên biết rằng ý định của Ta luôn luôn là hoàn toàn phá hủy và đánh tan kẻ ác của nhân loại, để nó không còn có thể nổi loạn chống lại Ta nữa, càng không còn hơi sức để chen ngang hoặc quấy rầy công việc của Ta. Vì vậy, khi nói đến con người, lời này đã trở nên ý nghĩa là chinh phục. Dù hàm ý của từ này là gì đi nữa, thì công việc của Ta là đánh bại nhân loại. Vì trong khi sự thật là nhân loại là một thứ bổ trợ cho sự quản lý của Ta, nói một cách chính xác hơn, nhân loại chẳng khác nào kẻ thù của Ta. Nhân loại là kẻ ác đối địch và không vâng lời Ta. Nhân loại chẳng khác nào dòng dõi của kẻ ác bị Ta buộc tội. Nhân loại chẳng khác nào hậu tự của thiên sứ trưởng đã phản bội Ta. Nhân loại chẳng khác nào di sản của ma quỷ đã bị Ta hắt hủi từ lâu, đã trở thành kẻ thù không thể hòa giải của Ta kể từ đó. Vì bầu trời bao trùm cả nhân loại bị vẩn đục và tối tăm, không một chút dấu vết của sự sáng sủa nào, và thế giới con người chìm trong bóng tối đen kịt, hầu cho người sống trong đó thậm chí không thể nhìn thấy bàn tay giơ ra trước mặt mình hoặc nhìn thấy mặt trời khi người ngẩng đầu lên. Con đường dưới chân người lầy lội và đầy rẫy những ổ gà, quanh co khúc khuỷu; cả vùng đất ngập tràn xác chết. Những góc tối chứa đầy thi thể, và trong những góc mát mẻ và râm mát thì lũ quỷ đã chiếm chỗ. Và mọi nơi trong thế giới của con người, lũ quỷ đến và đi theo từng đàn. Dòng dõi của mọi loại quái thú, đầy sự ô uế, bị nhốt trong trận giao đấu, âm thanh của chúng khiến cho sợ chết khiếp. Vào những lúc như vậy, trong một thế giới như vậy, một “thiên đường hạ giới” như vậy, người ta đi đâu để tìm được những niềm hạnh phúc của cuộc sống? Người ta có thể đi đâu để tìm được đích đến của cuộc đời mình? Nhân loại, từ lâu đã bị chà đạp dưới chân Sa-tan, từ đầu đã là một diễn viên đảm nhận hình tượng của Sa-tan - hơn thế nữa, loài người là hiện thân của Sa-tan, và đóng vai trò là bằng chứng để làm chứng cho Sa-tan, bằng chứng to và rõ. Làm sao một loài người như vậy, một lũ cặn bã suy đồi như vậy, con đẻ của gia đình loài người bại hoại như vậy, lại có thể làm chứng cho Đức Chúa Trời được? Vinh quang của Ta đến từ đâu? Người ta có thể bắt đầu nói về lời chứng của Ta ở đâu? Vì kẻ thù đã làm bại hoại loài người, chống cự lại Ta, đã chiếm lấy nhân loại - nhân loại mà Ta đã tạo dựng nên từ lâu và được đầy dẫy vinh quang của Ta cùng sự bày tỏ ra của Ta - và đã làm vấy bẩn họ. Nó đã giật lấy vinh quang của Ta, và mọi điều nó đã tiêm nhiễm vào con người là chất độc tẩm đầy sự xấu xa của Sa-tan, và nước ép từ trái của cây biết điều thiện và điều ác. Ban đầu, Ta đã tạo dựng nên loài người; nghĩa là, Ta đã tạo dựng nên tổ tiên loài người, là A-đam. Người đã được phú cho hình và ảnh, tràn đầy sinh khí, tràn đầy sức sống, và hơn nữa, cùng với vinh quang của Ta. Đó là ngày vinh quang khi Ta tạo dựng nên con người. Sau đó, Ê-va đã được tạo nên từ cơ thể của A-đam, và người cũng là tổ tiên của con người, và vì vậy những người mà Ta đã tạo dựng nên được tràn đầy hơi thở của Ta và tràn ngập vinh quang của Ta. A-đam ban đầu được sinh ra từ bàn tay Ta và là đại diện cho ảnh tượng của Ta. Do đó, ý nghĩa ban đầu của “A-đam” là được Ta tạo dựng nên, thấm nhuần sức sống của Ta, thấm nhuần vinh quang của Ta, có hình và ảnh, có linh hồn và hơi thở. Người là tạo vật duy nhất sở hữu một linh hồn, người có khả năng đại diện cho Ta, mang ảnh tượng của Ta, và nhận được hơi thở của Ta. Ban đầu, Ê-va là người thứ hai được phú cho hơi thở, sự tạo dựng mà Ta đã chỉ định, vì vậy ý nghĩa ban đầu của “Ê-va” là một người được tạo dựng nên sẽ tiếp tục vinh quang của Ta, đầy dẫy sức sống của Ta, và hơn nữa, được phú cho vinh quang của Ta. Ê-va xuất thân từ A-đam, vì vậy người cũng mang ảnh tượng của Ta, vì người là người thứ hai được tạo dựng nên theo ảnh tượng của Ta. Ý nghĩa ban đầu của “Ê-va” là một người sống, với linh hồn, thịt và xương, bằng chứng thứ hai của Ta cũng như ảnh tượng thứ hai của Ta ở giữa nhân loại. Họ là tổ tiên của loài người, kho báu tinh sạch và quý giá của con người, và từ ban đầu, họ là những sinh vật được phú cho linh hồn. Tuy nhiên, kẻ ác đã chà đạp và giam cầm dòng dõi của tổ tiên loài người, khiến thế giới loài người chìm vào bóng tối hoàn toàn, và làm như vậy hầu cho dòng dõi này không còn tin vào sự tồn tại của Ta nữa. Điều đáng ghê tởm hơn nữa là, ngay cả khi kẻ ác làm bại hoại con người và chà đạp lên họ, nó cũng đang tàn nhẫn tước mất vinh quang của Ta, lời chứng của Ta, sức sống mà Ta đã phú cho họ, hơi thở và sự sống mà Ta đã thổi vào họ, tất cả vinh quang của Ta trong thế giới loài người, và tất cả tâm huyết mà Ta đã đổ ra cho loài người. Nhân loại không còn ở trong sự sáng nữa, mọi người đã mất hết mọi thứ mà Ta đã ban cho họ, và họ đã vứt bỏ vinh quang mà Ta đã trao ban. Làm sao họ có thể thừa nhận rằng Ta là Chúa của muôn loài thọ tạo? Làm sao họ có thể tiếp tục tin vào sự tồn tại của Ta trên thiên đàng? Làm sao họ có thể khám phá những biểu hiện của vinh quang Ta trên trần gian? Làm sao những cháu trai và cháu gái này có thể xem Đức Chúa Trời mà tổ tiên họ tôn kính là Chúa đã tạo dựng nên họ? Những cháu trai và cháu gái đáng thương này đã hào phóng “trao tặng” cho kẻ ác vinh quang, ảnh tượng và lời chứng mà Ta đã ban cho A-đam và Ê-va, cũng như sự sống mà Ta đã ban cho loài người và dựa vào đó mà họ tồn tại; và họ hoàn toàn không lưu tâm đến sự hiện diện của kẻ ác, và trao tất cả vinh quang của Ta cho nó. Đây chẳng phải chính là nguồn gốc của danh hiệu “cặn bã” hay sao? Làm sao một loài người như vậy, những ác quỷ như vậy, những xác chết biết đi như vậy, những nhân vật của Sa-tan như vậy, những kẻ thù như vậy của Ta có thể sở hữu được vinh quang của Ta? Ta sẽ lấy lại vinh quang của Ta, lấy lại lời chứng của Ta tồn tại giữa con người, và mọi thứ đã từng thuộc về Ta và Ta đã ban cho nhân loại từ lâu - Ta sẽ hoàn toàn chinh phục nhân loại. Tuy nhiên, ngươi nên biết rằng những người mà Ta đã tạo dựng nên là những người thánh khiết mang ảnh tượng của Ta và vinh quang của Ta. Họ không thuộc về Sa-tan, họ cũng không phải chịu sự chà đạp của nó, mà hoàn toàn là một sự tỏ hiện của Ta, không có chút dấu vết nào của chất độc Sa-tan. Và vì vậy, Ta báo cho nhân loại biết rằng Ta chỉ muốn thứ được tạo dựng nên bởi tay của Ta, những thứ thánh khiết mà Ta yêu thích và không thuộc về thực thể nào khác. Hơn nữa, Ta sẽ vui thích chúng và xem chúng là vinh quang của Ta. Tuy nhiên, điều Ta muốn không phải là nhân loại đã bị bại hoại bởi Sa-tan, thuộc về Sa-tan ngày nay, và đó không còn là sự sáng tạo ban đầu của Ta nữa. Bởi vì Ta có ý định lấy lại vinh quang của Ta tồn tại trong thế giới loài người, Ta sẽ hoàn toàn chinh phục những người sống sót ở giữa nhân loại, như bằng chứng về vinh quang của Ta qua việc đánh bại Sa-tan. Ta chỉ xem duy nhất lời chứng của mình là một sự kết tinh của bản thân Ta, là đối tượng cho sự vui thích của Ta. Đây là ý muốn của Ta.

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

Các ngươi hiểu gì về những phúc lành?

Mặc dù những người sinh ra trong thời đại này đã bị Sa-tan và những con quỷ bẩn thỉu làm bại hoại, sự bại hoại đó cũng mang đến cho họ sự cứu rỗi rốt ráo, sự cứu rỗi thậm chí còn to lớn hơn hàng núi và hàng bình nguyên vật nuôi, và sự giàu có dư dật của Gióp, và cũng to lớn hơn phúc lành được nhìn ngắm Đức Giê-hô-va mà Gióp đã nhận lãnh sau những sự thử thách của mình. Chỉ sau khi Gióp đã trải qua thử thách của sự chết, ông mới nghe Đức Giê-hô-va nói và nghe tiếng của Đức Giê-hô-va trong cơn lốc. Dẫu vậy ông đã không nhìn thấy mặt Đức Giê-hô-va, và ông đã không biết tâm tính của Ngài. Điều mà Gióp đạt được đơn thuần là sự giàu có vật chất mang lại những thú vui thể xác và những đứa con xinh đẹp nhất trong tất cả các thành phố xung quanh, cũng như sự bảo vệ của các thiên sứ trên trời. Ông đã không bao giờ nhìn thấy Đức Giê-hô-va, và mặc dù ông được gọi là công chính, ông không bao giờ biết tâm tính của Đức Giê-hô-va. Và mặc dù có thể nói rằng những thú vui vật chất của con người ngày nay là xoàng xĩnh nhất thời, hay môi trường của thế giới bên ngoài mang tính thù địch, Ta tỏ ra tâm tính của Ta, điều mà Ta chưa từng tiết lộ cho con người từ ngàn xưa và là điều luôn bí mật, cũng như những sự mầu nhiệm của các thời đại quá khứ đối với con người, những kẻ thấp hèn nhất nhưng là những kẻ Ta đã ban sự cứu rỗi vĩ đại nhất của Ta. Hơn nữa, đây là lần đầu Ta tiết lộ những điều này; Ta chưa từng làm công việc như thế trước kia. Mặc dù các ngươi thấp kém hơn nhiều so với Gióp, nhưng điều mà các ngươi đã đạt được và điều các ngươi đã trông thấy cho đến hiện tại đều vượt xa ông ta. Mặc dù các ngươi đã chịu đựng đủ loại đau khổ và đã trải nghiệm đủ kiểu giày vò, sự đau khổ ấy hoàn toàn không giống với những sự thử thách của Gióp; thay vào đó, nó là sự phán xét và sự trừng phạt mà con người đã nhận bởi sự phản nghịch của họ, bởi sự chống đối của họ, và bởi tâm tính công chính của Ta; đó là sự phán xét công chính, trừng phạt và rủa sả. Trái lại, Gióp là một người công chính trong số những người Y-sơ-ra-ên đã nhận lãnh tình yêu và sự dịu dàng tuyệt vời của Đức Giê-hô-va. Ông đã không làm điều ác, và ông đã không chống đối Đức Giê-hô-va; thay vào đó, ông đã hết lòng trung thành với Đức Giê-hô-va. Bởi sự công chính của mình, ông đã phải chịu những thử thách, và ông đã trải qua những thử thách dữ dội bởi vì ông là tôi tớ trung thành của Đức Giê-hô-va. Con người ngày nay chịu sự phán xét và rủa sả của Ta bởi sự dơ bẩn và bất chính của họ. Mặc dù sự đau khổ của họ hoàn toàn không giống những gì Gióp đã trải qua khi ông bị mất vật nuôi, đất đai, những người đầy tớ, con cái, và tất cả những người thân cận với ông, điều mà họ phải chịu chính là sự tinh luyện và thiêu đốt dữ dội. Và điều khiến cho việc này còn nghiêm trọng hơn những gì Gióp đã trải qua chính là những sự thử thách đó không được giảm bớt hay loại bỏ vì lí do con người yếu đuối; thay vào đó, chúng kéo dài, và tiếp tục cho đến ngày cuối cùng của sự sống con người. Đây là hình phạt, sự phán xét, và rủa sả; nó là sự thiêu đốt không thương tiếc, và thậm chí hơn thế nữa, nó là “sự kế thừa” công bằng của nhân loại. Đó là điều con người đáng bị, và đó là nơi tâm tính công chính của Ta được bày tỏ. Đây là một sự thật đã được biết đến. Dẫu vậy, những gì con người đã đạt được còn vượt xa sự đau khổ mà họ chịu đựng ngày nay. Sự đau khổ mà các ngươi chịu đựng đơn thuần là một sự thoái trào, gây ra bởi sự xuẩn ngốc của các ngươi, trong khi những gì các ngươi đã đạt được thì lớn gấp trăm lần so với sự đau khổ của các ngươi. Theo luật pháp của Y-sơ-ra-ên trong Cựu Ước, tất cả những kẻ chống lại Ta, tất cả những kẻ công khai phán xét Ta, và tất cả những kẻ không đi theo đường của Ta, mà thay vào đó cả gan dâng những vật tế ô uế lên Ta, chắc chắn sẽ bị hủy diệt bởi lửa trong đền thờ hay bị ném đá đến chết bởi một số người được chọn, và thậm chí con cháu các dòng dõi cùng họ hàng trực tiếp của chính chúng cũng sẽ chịu sự rủa sả của Ta. Ở những đời sau, chúng sẽ không được tự do, mà sẽ bị làm nô lệ cho các nô lệ của Ta, và Ta sẽ đưa chúng đi đày giữa dân ngoại, và chúng sẽ không thể quay trở lại xứ sở của mình. Dựa trên những hành động và hành vi của mình, sự đau khổ mà con người ngày nay chịu đựng không mấy nghiêm trọng như hình phạt mà dân Y-sơ-ra-ên đã chịu. Nói rằng điều mà các ngươi đang chịu là quả báo không phải là không có lý do, bởi vì các ngươi thật sự đã đi quá giới hạn. Nếu các ngươi ở Y-sơ-ra-ên, các ngươi đã phải trở thành những kẻ tội nhân đời đời, và các ngươi sẽ bị dân Y-sơ-ra-ên xẻ ra nhiều mảnh từ lâu và đã bị thiêu đốt bởi lửa từ trời trong đền thờ của Đức Giê-hô-va. Giờ đây các ngươi đã đạt được gì? Các ngươi đã được nhận gì, và các ngươi đã tận hưởng được gì? Ta đã tiết lộ tâm tính công chính của Ta trong các ngươi, nhưng quan trọng nhất là Ta đã tiết lộ sự kiên nhẫn của Ta để cứu chuộc nhân loại. Một người có thể nói rằng công tác mà Ta đã làm trong các ngươi chỉ là công tác của sự kiên nhẫn; nó được thực hiện vì lợi ích cho sự quản lý của Ta và, hơn nữa, được thực hiện vì lợi ích cho sự hưởng thụ của nhân loại.

Ngươi nên chú tâm đến sứ mạng tương lai của ngươi như thế nào?


Ngươi có thể bày tỏ ý định của Đức Chúa Trời cho thời đại bằng một ngôn ngữ thích hợp có tầm ý nghĩa với thời đại không? Qua trải nghiệm của ngươi về công việc của Đức Chúa Trời, các ngươi có thể mô tả chi tiết ý định của Đức Chúa Trời không? Làm sao để các ngươi mô tả được điều đó cho thích hợp và thích đáng? Để nhờ đó, người khác có thể biết về những trải nghiệm của ngươi. Làm sao ngươi truyền được những điều các ngươi thấy và trải nghiệm cho những kẻ tin khốn khổ, đáng thương, đầy thành kính, thèm khát sự công chính và đang chờ đợi các ngươi chăn dắt họ? Những loại người nào đang chờ đợi ngươi chăn dắt họ? Ngươi có thể hình dung được hay không? Ngươi có ý thức được gánh nặng mình mang trên vai, có ý thức được phận sự và trách nhiệm của ngươi không? Ý thức sứ mạng lịch sử của ngươi đâu rồi? Ngươi sẽ phục vụ như một chủ nhân tốt trong thời đại kế tiếp như thế nào? Ngươi có ý thức rõ về vai trò làm chủ không? Ngươi giải thích thế nào về chủ nhân của mọi sự? Có thật đấy là chủ nhân của mọi sinh vật sống và mọi sự trên đời này không? Ngươi có kế hoạch gì cho sự tiến triển trong bước tiếp theo của công việc? Bao nhiêu người đang chờ đợi ngươi làm người chăn dắt của họ? Bổn phận của ngươi có nặng nề không? Họ là những người khốn khổ, tội nghiệp, mù quáng, và hoang mang, đang kêu gào trong bóng tối, “Con đường ở đâu?” Họ khát khao ánh sáng vô cùng, ánh sáng như một ngôi sao băng, bất thần lao xuống và xua tan thế lực bóng tối đã chế ngự con người biết bao năm. Ai có thể biết họ hy vọng khắc khoải đến thế nào, họ ngày đêm mong ngóng điều này đến thế nào? Những người chịu đau khổ ghê gớm này vẫn đang bị cầm tù trong ngục thất của bóng tối, chẳng có hy vọng được thả, kể cả vào ngày ánh sáng lóe lên, khi nào họ mới hết tuôn trào dòng nước mắt? Những linh hồn yếu đuối chưa từng được ban cho sự nghỉ ngơi này thật sự đã chịu bất hạnh ghê gớm. Họ bị giam chặt quá lâu bởi những sợi thừng tàn nhẫn và dòng lịch sử bất động. Ai từng nghe tiếng kêu gào của họ? Ai từng thấy gương mặt thảm thương của họ? Các ngươi có bao giờ nghĩ lòng Đức Chúa Trời lo lắng và đau buồn đến thế nào không? Làm sao Ngài chịu đựng nổi khi thấy nhân loại vô tội do chính tay Ngài tạo dựng lại phải chịu cực hình đến thế này? Xét cho cùng, nhân loại là những kẻ bất hạnh bị đầu độc. Dù họ sống sót đến tận ngày nay, nhưng có ai nghĩ được rằng bao lâu nay họ đã bị Satan đầu độc không? Ngươi đã quên mất rằng ngươi là một trong số những nạn nhân đó sao? Vì tình yêu của ngươi đối với Đức Chúa Trời, chẳng lẽ ngươi không sẵn lòng đấu tranh để cứu những người còn sống sót sao? Chẳng lẽ ngươi không sẵn lòng dốc hết mọi nỗ lực để đền đáp Đức Chúa Trời, Đấng yêu thương nhân loại như máu thịt của chính Ngài sao? Ngươi diễn giải việc được Đức Chúa Trời dùng đến để sống cuộc đời phi thường như thế nào? Các ngươi có thật sự có quyết tâm và tin tưởng để sống một cuộc đời đầy ý nghĩa của một người ngoan đạo, hầu việc Đức Chúa Trời không?
Giới thiệu:Tin Chúa thế nào mới hợp với tâm ý của Chúa? Đọc lời của Chúa, dẫn bạn hiểu tâm ý và yêu cầu của Chúa.

Nguồn bài viết:Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Các ngươi phải hiểu được công tác - Đừng đi theo trong sự hoang mang!

Hiện tại có nhiều người đang tin một cách hoang mang. Các ngươi quá tò mò, quá mong muốn được ban phước, và có quá ít khát vọng tìm kiếm sự sống. Nhiều người ngày nay tràn đầy nhiệt huyết trong niềm tin của họ nơi Jêsus. Jêsus sẽ đưa họ trở lại nhà ở trên trời, vậy thì làm sao họ có thể không tin? Mội vài người là tín hữu trọn cuộc đời; thậm chí sau khi đã có đức tin được bốn mươi hay năm mươi năm, họ vẫn không khi nào cảm thấy chán khi đọc Kinh Thánh. Đó là vì họ nghĩ[a] rằng dù có chuyện gì xảy ra, miễn là họ có đức tin, thì họ sẽ được vào thiên đàng. Các ngươi đã đi theo Đức Chúa Trời trên con đường này chỉ một vài năm, vậy mà đã chùn bước; đã mất sức chịu đựng, bởi vì ước muốn có được các phước lành của các ngươi quá mạnh mẽ. Việc các ngươi đi trên con đường đúng bị chi phối bởi ước muốn có được các phước lành và bởi tính tò mò của các ngươi. Các ngươi không hiểu biết gì nhiều về giai đoạn công tác này. Phần lớn những gì Ta đang phán hôm nay không nhắm vào những người tin nơi Jêsus, mà Ta cũng không phán chỉ để chống lại những ý niệm của họ. Thật ra, những ý niệm được phơi bày này chính là những ý niệm tồn tại trong các ngươi, bởi các ngươi không hiểu được tại sao Kinh Thánh lại bị đặt sang một bên, tại sao Ta phán rằng công tác của Đức Giê-hô-va đã trở nên cũ kỹ, hoặc tại sao Ta phán rằng công tác của Jêsus đã trở nên cũ kỹ. Sự thật là các ngươi nuôi dưỡng nhiều ý niệm mà các ngươi không được phán dạy, cũng như che giấu nhiều quan điểm trong tận đáy lòng, và ngươi chỉ hùa theo đám đông. Các ngươi có thực sự nghĩ rằng các ngươi không có nuôi dưỡng nhiều ý niệm không? Đơn giản là các ngươi không nói về chúng. Thật ra, các ngươi chỉ đi theo Đức Chúa Trời một cách hời hợt, không tìm kiếm con đường đúng và không đến với ý định có được sự sống. Quan điểm của các ngươi chỉ là muốn nhìn thấy điều gì sẽ xảy ra. Bởi vì các ngươi chưa buông bỏ nhiều ý niệm cũ của mình, nên không một ai trong số các ngươi đã có thể hoàn toàn dâng chính mình. Đến thời điểm này, các ngươi tiếp tục lo lắng về số phận của mình, với những tư tưởng xáo trộn ngày lẫn đêm, không bao giờ có thể buông bỏ chúng. Các ngươi có nghĩ rằng khi Ta phán về người Pha-ra-si, là Ta đang đề cập đến “những bậc tiền bối” trong tôn giáo không? Chẳng phải chính các ngươi đại diện cho phần lớn những người Pha-ra-si tiến bộ trong thời đại hiện tại sao? Ngươi có nghĩ rằng khi Ta nhắc đến những kẻ đánh giá Ta dựa trên Kinh Thánh, là Ta chỉ đề cập đến những chuyên gia Kinh Thánh trong giới tôn giáo không? Ngươi có tin rằng khi Ta phán về những kẻ, một lần nữa, đóng đinh Đức Chúa Trời lên thập tự giá, là Ta đang phán về những người lãnh đạo trong giới tôn giáo không? Chẳng phải các ngươi là những diễn viên giỏi nhất đóng vai này sao? Ngươi có nghĩ rằng tất cả những lời Ta phán ra nhằm chống lại những ý niệm của con người chỉ là một việc nhạo báng các mục sư và các trưởng lão tôn giáo không? Chẳng phải các ngươi cũng đã đóng vai trò trong tất cả những việc này sao? Ngươi có tin chắc rằng các ngươi nuôi dưỡng một ít ý niệm không? Đơn giản là tất cả các ngươi đều đã học để giờ đây trở nên rất thông minh. Ngươi không nói về những điều ngươi không hiểu hoặc để lộ cảm xúc của mình về chúng, nhưng đơn giản là lòng tôn kính và tuân phục không tồn tại trong các ngươi. Việc các ngươi nhìn, nghiên cứu, quan sát và chờ đợi là những cách thực hành tốt nhất của các ngươi ngày nay. Các ngươi đã học để trở nên quá thông minh. Dẫu vậy, các ngươi có nhận ra rằng đây là một kiểu ranh ma tâm lý không? Các ngươi có nghĩ rằng một khoảnh khắc thông minh về phần các ngươi sẽ giúp các ngươi thoát khỏi sự trừng phạt đời đời không? Các ngươi đã học để trở nên rất “khôn ngoan”! Hơn nữa, một vài người hỏi Ta những câu hỏi như: “Một ngày nào đó khi những người trong giới tôn giáo hỏi tôi, ‘Tại sao Đức Chúa Trời của các ngươi đã không làm một phép lạ nào?’ Thì Ta nên giải thích thế nào đây?” Trong những ngày này, đó không chỉ là điều mà những người trong giới tôn giáo sẽ hỏi; mà cũng là điều ngươi không hiểu về công tác của ngày hôm nay, và bị quá nhiều ý niệm giày vò. Chẳng lẽ ngươi vẫn không biết Ta đề cập đến ai khi Ta nhắc đến các chức sắc tôn giáo sao? Chẳng lẽ ngươi không biết Ta giảng Kinh Thánh cho ai sao? Chẳng lẽ ngươi không biết Ta đang phán vì ai khi Ta minh họa ba giai đoạn công tác của Đức Chúa Trời sao? Nếu Ta không phán dạy những điều đó, thì các ngươi có dễ dàng bị thuyết phục như vậy không? Các ngươi có cúi đầu dễ dàng như vậy không? Các ngươi có dễ dàng đặt những ý niệm cũ sang một bên như vậy không? Đặc biệt là “những con người cứng rắn” chưa bao giờ tuân phục bất kỳ ai – thì họ có dễ dàng tuân phục như vậy không? Ta biết rằng dù nhân tính của các ngươi thuộc mức thấp hơn và ngươi là người kém năng lực, trí não kém phát triển, và chưa tin Đức Chúa Trời trong một thời gian dài, nhưng các người thực sự có rất nhiều ý niệm, và bản chất vốn có của các ngươi là không tuân phục ai một cách nông nổi. Tuy nhiên, hôm nay, các ngươi có thể tuân phục bởi vì các ngươi bị ép buộc và bất lực; các ngươi là những con hổ bị nhốt trong lồng sắt, không có khả năng tự do vận dụng những kỹ năng của mình. Ngay cả khi có cánh, các ngươi cũng khó mà bay được. Mặc dù không được ban phước, các ngươi vẫn sẵn sàng đi theo. Tuy nhiên, đây không phải là khí phách của các ngươi như là “những người tốt”; đúng hơn, chính các ngươi đã hoàn toàn bị hạ gục và đã đến bước đường cùng. Chính toàn bộ công tác này đã hạ gục các ngươi. Nếu các ngươi có thể đạt được bất cứ điều gì, thì các ngươi sẽ không vâng lời như ngày hôm nay, bởi vì trước đó, tất cả các ngươi đều là những con lừa hoang trong đồng vắng. Do đó, điều đang được phán dạy ngày nay không chỉ hướng đến những người thuộc các tôn giáo và giáo phái khác nhau, cũng không đơn thuần là chống lại những ý niệm của họ; mà chính là chống lại những ý niệm của các ngươi.
Việc phán xét về sự công chính đã bắt đầu. Đức Chúa Trời sẽ vẫn đóng vai trò là một của lễ chuộc tội cho con người ư? Ngài sẽ đóng vai một bác sĩ vĩ đại cho họ một lần nữa ư? Chẳng lẽ Đức Chúa Trời không có thẩm quyền nào lớn hơn sao? Một nhóm người đã được trở nên trọn vẹn, và đã được cất lên đến trước ngôi; Ngài sẽ vẫn đuổi quỷ và chữa lành người bệnh ư? Chẳng phải điều đó quá lạc hậu rồi sao? Có thể làm chứng nếu điều này tiếp tục không? Việc đã chịu đóng đinh lên thập tự giá một lần có thể làm cho Đức Chúa Trời chịu đóng đinh mãi mãi không? Ngài đã đuổi quỷ một lần và có thể tiếp tục đuổi chúng mãi mãi không? Chẳng phải điều này được xem như là sự sỉ nhục sao? Chỉ khi nào giai đoạn công tác này cao cả hơn giai đoạn trước thì thời đại sẽ tiến triển, và rồi những ngày sau rốt sẽ gần kề, và đó sẽ là lúc để thời đại này kết thúc. Do đó, những người theo đuổi lẽ thật phải chú ý đến việc nắm được các khải tượng; đây chính là nền tảng. Mỗi lần Ta thông công với các ngươi về những khải tượng, thì Ta luôn luôn nhìn thấy vài người cúi đầu nhắm mắt gật gù, không muốn lắng nghe. Khi những người khác hỏi: “Tại sao ngươi không lắng nghe?” thì họ trả lời: “Điều này không giúp cho đời sống tôi hoặc sự bước vào thực tế của tôi. Điều chúng tôi muốn là những con đường thực hành.” Mỗi khi Ta phán dạy về công tác chứ không phải những con đường thực hành, thì họ nói: “Ngay sau khi Ngài phán dạy về công tác, thì tôi bắt đầu buồn ngủ.” Khi Ta bắt đầu giảng về những con đường thực hành, thì họ bắt đầu ghi ghi chép chép, và khi Ta quay lại giải thích về công tác, họ lại ngừng nghe. Các ngươi có biết mình cần được trang bị những gì ngay bây giờ không? Một khía cạnh thì bao gồm các khải tượng về công tác, và khía cạnh khác là sự thực hành của ngươi. Ngươi phải nắm bắt cả cả hai khía cạnh này. Nếu không có các khải tượng trong sự tìm kiếm của ngươi để đạt được tiến bộ trong đời sống, thì ngươi sẽ không có được nền tảng. Nếu ngươi chỉ có những con đường thực hành, không có chút khải tượng nào, và không hiểu gì về công tác của kế hoạch quản lý tổng thể, thì ngươi là người vô tích sự. Ngươi phải hiểu được những lẽ thật liên quan đến các khải tượng, và đối với những lẽ thật liên quan đến sự thực hành, thì ngươi cần tìm ra những con đường thực hành thích hợp sau khi ngươi đã hiểu được chúng; ngươi phải thực hành phù hợp với lời, và bước vào tùy theo tình cảnh của ngươi. Các khải tượng chính là nền tảng, và nếu không chú ý đến sự thật này, thì ngươi sẽ không thể đi theo đến cùng; trải nghiệm theo cách thức này sẽ làm cho ngươi lạc lối hoặc khiến ngươi ngã xuống và thất bại. Sẽ không có cách nào để ngươi thành công! Những người không có các khải tượng vĩ đại như là những nền tảng của họ thì chỉ có thể thất bại; họ không thể nào thành công. Ngươi không thể đứng vững! Ngươi có biết tin vào Đức Chúa Trời có liên quan đến những gì không? Ngươi có biết đi theo Đức Chúa Trời có nghĩa là gì không? Không có các khải tượng, thì ngươi sẽ đi con đường nào? Trong công tác của ngày hôm nay, nếu ngươi không có các khải tượng, thì ngươi sẽ không thể được trở nên trọn vẹn. Ngươi tin vào ai? Tại sao ngươi tin vào Ngài? Tại sao ngươi đi theo Ngài? Ngươi có thấy đức tin của mình như là một trò chơi không? Ngươi có đang đối xử đời sống mình như là một loại đồ chơi không? Đức Chúa Trời của ngày hôm nay là khải tượng vĩ đại nhất. Ngươi biết được bao nhiêu về Ngài? Ngươi đã thấy được bao nhiêu về Ngài? Sau khi thấy được Đức Chúa Trời của ngày hôm nay, thì nền tảng đức tin của ngươi có vững chắc không? Ngươi có nghĩ rằng mình sẽ có được sự cứu rỗi miễn là ngươi đi theo con đường phức tạp này không? Ngươi có nghĩ rằng mình có thể thừa nước đục thả câu không? Có đơn giản thế không? Ngươi đã đặt bao nhiêu ý niệm liên quan đến lời Đức Chúa Trời phán ngày hôm nay sang một bên? Ngươi có một khải tượng về Đức Chúa Trời của ngày hôm nay không? Sự hiểu biết của ngươi về Đức Chúa Trời của ngày hôm nay nằm ở đâu? Ngươi luôn luôn tin rằng ngươi có thể có được Ngài[b] chỉ bằng cách đi theo Ngài, hoặc chỉ bằng cách nhìn thấy Ngài, và không ai có thể tống khứ ngươi. Đừng nghĩ rằng đi theo Đức Chúa Trời là một vấn đề dễ dàng như thế. Điều then chốt là ngươi phải biết đến Ngài, ngươi phải biết đến công tác của Ngài, và ngươi phải có ý chí chịu đựng khó khăn vì Ngài, hy sinh mạng sống mình cho Ngài, và được Ngài làm cho hoàn thiện. Đây là khải tượng mà ngươi nên có. Sẽ không được gì nếu ngươi luôn luôn suy nghĩ về việc hưởng thụ ân sủng. Đừng cho rằng Đức Chúa Trời ở đây chỉ vì sự hưởng thụ của con người, hoặc chỉ để ban ân sủng trên họ. Ngươi đã sai rồi! Nếu con người không thể liều mạng đi theo Ngài, và nếu con người không thể từ bỏ mọi tài sản của thế gian để đi theo, thì họ chắc chắn sẽ không thể tiếp tục đi theo Ngài đến cùng! Ngươi phải có các khải tượng như là nền tảng của ngươi. Nếu một ngày điều bất hạnh xảy ra với ngươi, thì ngươi phải làm gì? Ngươi vẫn có thể đi theo Ngài chứ? Đừng khinh suất nói rằng liệu ngươi sẽ có thể đi theo đến cùng hay không. Trước tiên ngươi nên mở to đôi mắt để xem bây giờ là lúc nào. Mặc dù hiện tại các ngươi có thể giống như các cây trụ của đền thờ, sẽ đến lúc tất cả những cây trụ đó bị mối mọt gặm nhấm, khiến đền thờ sụp đổ, bởi hiện tại, các ngươi còn thiếu rất nhiều khải tượng. Các ngươi chỉ chú ý đến thế giới nhỏ bé của chính mình, và không biết được cách tìm kiếm đáng tin cậy và phù hợp nhất là gì. Các ngươi không chú ý đến khải tượng công tác của ngày hôm nay, mà cũng không giữ những điều này trong lòng mình. Các ngươi đã nghĩ đến một ngày nào đó Đức Chúa Trời sẽ đặt các ngươi vào một nơi vô cùng xa lạ chưa? Các ngươi có tưởng tượng ra mình sẽ trở nên như thế nào khi một ngày nào đó Ta có thể lấy mọi thứ từ các ngươi không? Vào ngày đó nghị lực của các ngươi có như bây giờ không? Đức tin của các ngươi sẽ xuất hiện lại không? Khi theo Đức Chúa Trời, ngươi phải biết khải tượng vĩ đại nhất chính là “Đức Chúa Trời”: Đây là một vấn đề quan trọng nhất. Ngoài ra, đừng cho rằng khi ngừng quan hệ với những con người của thế gian để trở nên thánh hóa, thì ngươi nhất thiết phải ở trong gia đình của Đức Chúa Trời. Những ngày này, chính Đức Chúa Trời đang làm việc giữa các tạo vật; Ngài đã đến giữa con người để làm công tác của chính mình – không phải thực hiện các chiến dịch. Giữa các ngươi, ngay cả một số ít người cũng không thể biết rằng công tác của ngày hôm nay là công tác của Đức Chúa Trời trên thiên đàng, là Người đã trở nên xác thịt. Đây không phải là về việc làm cho các ngươi thành những con người tài năng xuất chúng; mà là giúp các ngươi biết về tầm quan trọng của đời sống con người, biết về đích đến của con người, và biết đến Đức Chúa Trời và sự toàn vẹn của Ngài. Ngươi nên biết rằng ngươi là đối tượng của cuộc sáng tạo trong bàn tay của Đấng Tạo Hóa. Những gì ngươi nên hiểu, những gì ngươi nên làm, và ngươi nên theo Đức Chúa Trời như thế nào – chẳng phải những điều này là những lẽ thật mà ngươi phải lĩnh hội sao? Chẳng phải chúng là những khải tượng mà ngươi nên thấy sao?
Một khi con người đã có được các tầm nhìn, thì họ sở hữu một nền tảng. Khi ngươi thực hành trên cơ sở nền tảng này, thì việc bước vào sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Như vậy, ngươi sẽ không có mối nghi ngại gì một khi ngươi có một nền tảng để bước vào, và ngươi sẽ bước vào rất dễ dàng. Khía cạnh hiểu biết về khải tượng và về việc biết được công tác của Đức Chúa Trời là rất quan trọng; các ngươi phải cất nó trong nơi lưu trữ của mình. Nếu ngươi không được trang bị khía cạnh này của lẽ thật, và chỉ biết nói về những con đường thực hành, thì ngươi sẽ vô cùng thiếu sót. Ta đã khám phá ra rằng nhiều người trong số các ngươi không xem trọng khía cạnh này của lẽ thật, và khi nghe giảng, dường như các ngươi chỉ nghe lời và các giáo lý. Một ngày nào đó ngươi sẽ bị thiệt thòi. Những ngày này có một số lời được phán ra mà ngươi hoàn toàn không hiểu và không chấp nhận; trong những trường hợp như thế, ngươi nên nhẫn nại tìm kiếm, và sẽ đến ngày ngươi hiểu được. Dần dần hãy tự trang bị cho mình ngày càng nhiều khải tượng hơn. Ngay cả khi ngươi chỉ hiểu được một vài giáo lý thuộc linh, thì vẫn tốt hơn là không chú ý gì đến các khải tượng, và vẫn tốt hơn là không hiểu được gì cả. Tất cả điều này có ích cho sự bước vào của ngươi, và sẽ xóa tan những nghi ngờ của ngươi. Điều đó tốt hơn là việc ngươi bị nhồi nhét với những ý niệm. Ngươi sẽ tốt hơn rất nhiều nếu ngươi có những những khải tượng này như là một nền tảng. Ngươi sẽ không có bất kỳ mối nghi ngại nào, và sẽ có thể bước vào một cách mạnh dạn và đầy tự tin. Tại sao phải luôn luôn theo Đức Chúa Trời một cách hoang mang và nghi ngờ như vậy? Chẳng phải điều đó giống như là vùi đầu vào cát sao? Sải bước vào vương quốc với một dáng đi oai vệ và dáng vẻ đàng hoàng tự tin thì tuyệt làm sao! Tại sao lại đầy dẫy những nghi ngại? Chẳng phải ngươi đang tự đưa mình thẳng xuống địa ngục sao? Một khi đã có được sự hiểu biết về công tác của Đức Giê-hô-va, về công tác của Jêsus, và về giai đoạn công tác này, thì ngươi sẽ có được một nền tảng. Hiện tại, ngươi có thể tưởng tượng điều đó khá đơn giản. Một vài người nói: “Khi thời điểm đến và Đức Thánh Linh bắt đầu công tác vĩ đại, thì tôi sẽ có thể nói về tất cả những điều này. Sự thật mà tôi thực sự không hiểu ngay lúc này là bởi vì Đức Thánh Linh chưa khai sáng tôi nhiều.” Thật không dễ dàng gì. Nó không giống như nếu bây giờ ngươi sẵn sàng chấp nhận lẽ thật[c], thì ngươi sẽ sử dụng nó một cách thành thạo khi thời điểm đến. Không nhất thiết phải thế! Ngươi tin rằng hiện nay ngươi đã được trang bị đầy đủ, và ngươi sẽ không gặp vấn đề gì khi trả lời cho những người mộ đạo và những nhà lý luận vĩ đại nhất, và thậm chí còn bẻ lại họ. Ngươi thực sự có thể làm vậy không? Ngươi có thể nói về sự hiểu biết nào chỉ với kinh nghiệm nông cạn của ngươi? Việc được trang bị lẽ thật, đánh trận về lẽ thật, và làm chứng về danh của Đức Chúa Trời không phải là những gì ngươi suy nghĩ – miễn là Đức Chúa Trời còn làm việc, thì tất cả sẽ được hoàn thành. Đến lúc đó, vài câu hỏi làm ngươi có thể bị bối rối, và sau đó ngươi sẽ chết lặng. Mấu chốt là việc ngươi có hiểu rõ về giai đoạn công tác này hay không, và ngươi thực sự biết được bao nhiêu về nó. Nếu ngươi không thể chiến thắng lực lượng kẻ thù hoặc đánh bại lực lượng tôn giáo, thì chẳng phải ngươi sẽ trở nên vô giá trị sao? Ngươi đã trải qua công tác của ngày hôm nay, đã nhìn thấy tận mắt, đã nghe tận tai, tuy nhiên, nếu cuối cùng, ngươi không thể làm chứng, thì ngươi vẫn sẽ trơ tráo tiếp tục sống không? Ngươi có thể đối mặt ai? Bây giờ đừng tưởng tượng rằng điều đó sẽ đơn giản. Công tác của tương lai sẽ không đơn giản như là ngươi tưởng tượng; đánh trận chiến của lẽ thật thì không dễ dàng, không đơn giản như thế. Ngay bây giờ, ngươi cần được trang bị; nếu ngươi không được trang bị lẽ thật, thì khi thời điểm đến và Đức Thánh Linh không làm việc một cách siêu nhiên, ngươi sẽ rất lúng túng.
Chú thích:
a. Nguyên bản không có cụm từ “họ nghĩ.”
b. Nguyên bản không có từ “Ngài.”
c. Nguyên bản không có cụm từ “lẽ thật.”
Giới thiệu:Lắng nghe càng nhiều nhạc thánh tin lành, cảm nhận tình yêu của Chúa

Nguồn bài viết:Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng

Nâng cao phẩm chất là để nhận được sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời

Nâng cao phẩm chất con người có nghĩa là yêu cầu các ngươi cải thiện năng lực hiểu biết của mình, để có thể hiểu được lời Chúa, và biết cách làm theo. Đây là yêu cầu cơ bản nhất trong mọi yêu cầu. Nếu ngươi đi theo Ta mà không hiểu được điều Ta phán dạy, chẳng phải đức tin của ngươi trở nên hoang mang sao? Cho dù Ta có phán dạy bao nhiêu lời, nếu chúng nằm ngoài tầm với của các ngươi, nếu các ngươi không thể hoàn toàn hiểu được chúng dù Ta có phán gì đi nữa, thì điều này có nghĩa là các ngươi là người kém phẩm chất. Không có năng lực hiểu biết, thì các ngươi không hiểu gì về những điều Ta phán dạy, khiến cho khó mà đạt được kết quả mong muốn; có nhiều điều mà Ta không thể phán dạy ngươi trực tiếp, và kết quả dự kiến không thể đạt được, vì vậy cần phải có thêm công tác. Bởi vì các ngươi quá thiếu năng lực hiểu biết, khả năng nhìn nhận sự việc, và các tiêu chuẩn sống, nên công tác “nâng cao phẩm chất” phải được thực hiện trong các ngươi. Điều này chắc chắn xảy ra, và không thể tránh khỏi. Chỉ có như vậy thì mới có thể đạt được một vài hiệu quả; nếu không, tất cả những lời Ta phán dạy đều trở thành vô nghĩa. Và chẳng phải khi đó các ngươi sẽ được ghi vào lịch sử như những tội nhân sao? Chẳng phải ngươi sẽ trở thành kẻ cặn bã sao? Chẳng lẽ các ngươi không biết công tác gì đang được thực hiện trong các ngươi, và yêu cầu đặt ra cho các ngươi là gì sao? Các ngươi phải biết phẩm chất của chính mình: Chúng không hề đáp ứng những yêu cầu của Ta. Và chẳng phải điều này làm trì hoãn công tác của Ta sao? Dựa trên phẩm chất hiện tại của các ngươi và tình trạng tính cách hiện tại của ngươi, không một ai trong các ngươi phù hợp để làm chứng về Ta, cũng không một ai đủ khả năng để gánh vác các trách nhiệm nặng nề trong công tác tương lai của Ta. Chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy vô cùng xấu hổ sao? Nếu cứ tiếp tục như thế này, làm sao ngươi có thể làm thỏa lòng Ta trong mọi điều Ta mong muốn? Ngươi nên làm cho đời sống mình phong phú và có ích. Đừng để thời gian trôi qua vô ích - làm như vậy không có giá trị gì cả. Ngươi nên biết ngươi phải được trang bị những gì. Đừng nghĩ mình là người thợ mà nghề gì cũng biết - ngươi vẫn còn một chặng đường dài để đi! Còn gì nữa để nói nếu thậm chí ý thức chung tối thiểu của loài người mà ngươi cũng không có? Chẳng phải tất cả đều vô ích sao? Và về nhân tính và phẩm chất mà Ta yêu cầu, thì không một ai trong số các ngươi hoàn toàn có đủ tư cách. Tìm được một người phù hợp để sử dụng là cực kỳ khó khăn. Các ngươi tin bản thân mình có khả năng làm những việc lớn hơn cho Ta, và được Ta giao phó những việc lớn lao hơn; thực tế là, các ngươi thậm chí còn không biết cách để bước vào nhiều bài học ngay trước mắt mình - vậy thì làm sao có thể bước vào những lẽ thật sâu sắc hơn? Sự bước vào của các ngươi nên tiến hành có hệ thống và theo các cấp độ. Nó không được hỗn loạn – như thế không tốt. Hãy khởi đầu với sự bước vào nông cạn nhất: Hãy đọc những lời này từng hàng một cho đến khi ngươi hiểu được và sáng tỏ. Ít nhất là mỗi anh chị em nên biết cách đọc. Đừng chỉ lướt qua như là cưỡi ngựa xem hoa, và đừng chỉ làm một cách qua loa lấy lệ. Ngươi cũng có thể thường xuyên đọc vài quyển sách tham khảo (như là những sách văn phạm hay sách dạy thuật hùng biện). Đừng đọc bất cứ thứ gì quá kích thích (tiểu thuyết lãng mạn, sách báo khiêu dâm, tạp chí, hoặc tiểu sử của những vĩ nhân); những thứ này không có ích lợi gì, nhưng chỉ có thể gây hại mà thôi. Ngươi phải nắm vững tất cả những gì mình nên bước vào và hiểu được chúng. Mục đích của việc nâng cao phẩm chất con người là ban cho họ một sự nhận thức về bản chất, tính cách, địa vị và giá trị của chính mình. Điều quan trọng nhất cho những hội thánh dưới đây bước vào là gì? Hôm nay, chẳng phải đó là nâng cao phẩm chất con người sao? Điều bắt buộc là ngươi phải nắm giữ việc trở nên người có học thức như là một điểm bước vào; ngươi không được vứt nó đi! Các ngươi phải hiểu lý do tại sao phẩm chất con người phải được nâng cao, nó nên được nâng cao như thế nào, và nên bước vào các khía cạnh nào. Ngươi phải hiểu được tầm quan trọng của việc sống bày tỏ ra nhân tính đúng đắn của con người, tại sao công tác này phải được thực hiện, và vai trò nào con người nên tham gia. Ví dụ, để trở nên người có học thức, các ngươi nên hiểu được những khía cạnh nào nên nghiên cứu, và con người nên bước vào chúng như thế nào. Tất cả các ngươi đều nên biết mục tiêu của việc trở nên có học thức là gì. Chẳng phải đó là hiểu được lời Đức Chúa Trời và bước vào lẽ thật sao? Điều gì chiếm ưu thế trong các hội thánh hôm nay? Việc bắt mọi người tự rèn luyện khiến cho họ quên đi việc thưởng thức lời Đức Chúa Trời, và suốt ngày họ chẳng làm gì ngoài việc có được học thức. Nếu yêu cầu họ sống bày tỏ ra nhân tính đúng đắn, thì họ sẽ chỉ tham gia dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng, hoặc mua sắm những vật dụng nhà bếp. Những điều này sẽ là trọng tâm duy nhất của họ; thậm chí họ sẽ không biết làm thế nào để sống một đời sống tín đồ bình thường. Nếu ngươi thấy chính mình trong những tình cảnh hiện tại, thì ngươi đã lầm đường lạc lối trong việc thực hành của mình. Vậy thì tại sao ngươi lại được yêu cầu bước vào đời sống thuộc linh? Chỉ đơn giản học những điều này sẽ khiến ngươi không thể đạt được những gì ngươi được yêu cầu. Lối vào sự sống vẫn là điều quan trọng nhất; trong khi đó, lý do để làm công tác đó là để giải quyết những khó khăn mà con người gặp phải trong những sự trải nghiệm của họ. Việc nâng cao phẩm cung cấp cho ngươi kiến thức về bản chất và thực chất của con người, mục đích chính của nó là làm cho đời sống thuộc linh của con người có thể tăng trưởng và tâm tính của họ có thể thay đổi. Ngươi có thể biết cách ăn mặc và làm cho mình trông đẹp đẽ, ngươi có thể là người sâu sắc và thông minh, vậy mà cuối cùng thì, khi đến ngày ngươi bắt tay làm việc, thì ngươi lại không thể. Do đó ngươi nên ý thức được những gì cũng nên làm trong khi nâng cao phẩm chất của mình. Mục tiêu là thay đổi ngươi; việc nâng cao phẩm chất chỉ là phụ. Nếu phẩm chất của ngươi không được cải tiến thì sẽ không ổn, và nếu tâm tính của ngươi không được thay đổi thì thậm chí còn tệ hơn. Cả hai điều này không được bỏ qua. Việc sở hữu nhân tính đúng đắn không có nghĩa là ngươi đã sản sinh ra những lời chứng vang dội – điều yêu cầu ở ngươi không đơn giản như thế.

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Bước thứ hai của công tác chinh phục đơm hoa kết trái thế nào



Bước công tác của những kẻ phục dịch là bước đầu tiên của công tác chinh phục; đây hiện là bước thứ hai của công tác chinh phục. Tại sao sự hoàn thiện lại được bàn luận trong công tác chinh phục? Nó xây dựng nền tảng cho tương lai - đây hiện là bước cuối cùng trong công tác chinh phục, và sau bước này, người ta sẽ trải qua sự khổ não rất lớn, và vào lúc đó công tác hoàn thiện con người sẽ chính thức bắt đầu. Điều cơ bản bây giờ là chinh phục; tuy nhiên, đây cũng là bước đầu tiên của việc hoàn thiện, hoàn thiện sự hiểu biết và vâng lời của con người, điều mà dĩ nhiên vẫn xây dựng nền tảng cho công tác chinh phục. Nếu ngươi muốn được hoàn thiện, ngươi phải có thể đứng vững giữa sự khổ não của tương lai và dồn mọi sức mạnh của mình vào việc mở rộng bước tiếp theo của công tác. Đây là sự được hoàn thiện, và đó là điểm chính khi con người được Đức Chúa Trời thu nhận hoàn toàn. Điều được bàn luận ngay lúc này là việc được chinh phục, cũng là được hoàn thiện; tuy nhiên, điều được làm lúc này chính là nền tảng cho việc được hoàn thiện trong tương lai. Để được làm cho hoàn thiện, con người phải trải nghiệm tai ương, và họ phải trải nghiệm nó trên nền tảng của việc được chinh phục. Nếu con người không có nền tảng hiện tại này, nếu họ chưa được chinh phục một cách triệt để, thì họ sẽ khó mà đứng vững trong bước tiếp theo của công tác. Chỉ được chinh phục thôi thì chưa đạt được mục tiêu sau cùng - chỉ là làm chứng cho Đức Chúa Trời trước Sa-tan. Được làm cho hoàn thiện là mục tiêu sau cùng, và nếu ngươi chưa được làm cho hoàn thiện thì ngươi sẽ bị coi là vô giá trị. Khi gặp tai ương trong tương lai, chỉ khi ấy vóc giạc thật sự của con người mới rõ rệt, nghĩa là, sự thuần khiết thật sự của tình yêu ngươi dành cho Đức Chúa Trời mới được nhìn thấy. Bây giờ, hết thảy mọi người đều nói: “Dù Đức Chúa Trời làm gì thì chúng tôi cũng sẽ vâng lời, và chúng tôi sẵn lòng là những sự tương phản để tôn lên quyền năng và tâm tính của Đức Chúa Trời. Dù Ngài có ban ân điển của Ngài trên chúng tôi hay không và dù Ngài có rủa sả hay phán xét chúng tôi hay không, chúng tôi sẽ cảm tạ Ngài.” Điều ngươi nói lúc này chỉ là một chút hiểu biết, nhưng có thể áp dụng nó vào thực tế hay không là tùy vào việc sự hiểu biết của ngươi có thật sự thực tế hay không. Việc con người hiện tại đã nhìn thấy và hiểu những điều này là thành tựu của công tác chinh phục; việc ngươi có thể được hoàn thiện hay không sẽ chủ yếu được nhìn thấy khi tai ương đến trên ngươi. Vào lúc đó sẽ thấy được ngươi có tình yêu đích thực trong lòng mình với Đức Chúa Trời hay không, và nếu ngươi thật sự có tình yêu thuần khiết dành cho Ngài, ngươi sẽ nói: “Chúng tôi chỉ là những sự tương phản; chúng tôi là những tạo vật trong tay Đức Chúa Trời.” Và khi ngươi loan báo phúc âm với các dân ngoại, ngươi sẽ nói: “Tôi chỉ là kẻ phục dịch và bởi những tâm tính bại hoại của chúng tôi mà Đức Chúa Trời đã phán nhiều điều đến nỗi chúng tôi thấy được tâm tính công chính của Ngài. Nếu Đức Chúa Trời không nói những điều đó, chúng tôi sẽ không thể thấy Ngài, chúng tôi sẽ không thể được nếm trải trí tuệ của Ngài, và chúng tôi sẽ không thể có được sự cứu rỗi to lớn như vậy, phúc lành to lớn như vậy.” Nếu ngươi thật sự có quan điểm đó thì ngươi đang ổn. Ngươi hiện đã nói rất nhiều điều ứng khẩu và ngươi luôn hô hào những câu khẩu hiệu: “Chúng tôi là những sự tương phản và những kẻ phục dịch; chúng tôi sẵn lòng được chinh phục và làm chứng vang dội cho Đức Chúa Trời…” Ngươi không thể chỉ hô hào điều đó là xong, như thế không chứng minh rằng ngươi là người có vóc giạc. Ngươi phải có sự hiểu biết thật, và sự hiểu biết của ngươi phải được kiểm chứng.

Hai Lần Nhập Thể Hoàn Tất Ý Nghĩa Của Sự Nhập Thể

Mỗi giai đoạn của công việc được Đức Chúa Trời thực hiện đều có ý nghĩa thực tế riêng của nó. Thời xưa, khi Jêsus đến, Ngài là người nam, và khi Đức Chúa Trời đến lần này, Ngài là người nữ. Từ điều này, ngươi có thể thấy rằng Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên cả người nam và người nữ vì công việc của Ngài, và với Ngài không có sự phân biệt giới tính. Khi Thần của Ngài đến, Ngài có thể mang lấy bất kỳ xác thịt nào mà Ngài muốn, và xác thịt đó có thể đại diện cho Ngài; dù là nam hay nữ, nó có thể đại diện cho Đức Chúa Trời miễn nó là xác thịt nhập thể của Ngài. Nếu Jêsus đã xuất hiện như một người nữ khi Ngài đến, nói cách khác, nếu một bé gái sơ sinh, chứ không phải một bé trai, đã được thai dựng bởi Đức Thánh Linh, thì giai đoạn công việc đó sẽ được hoàn thành dù thế nào đi chăng nữa. Nếu đúng là như thế, thì giai đoạn công việc hiện tại thay vào đó sẽ phải được hoàn thành bởi một người nam, nhưng công việc sẽ được hoàn thành dù thế nào đi chăng nữa. Công việc được thực hiện trong giai đoạn nào cũng đều quan trọng như nhau; không có giai đoạn công việc nào bị lặp lại, chúng cũng không mâu thuẫn với nhau. Vào thời điểm đó, Jêsus, khi thực hiện công việc của Ngài, đã được gọi là Con trai một, và “Con trai” ám chỉ giới tính nam. Tại sao Con trai một không được đề cập trong giai đoạn hiện tại này? Bởi vì những yêu cầu của công việc đã đòi hỏi một sự thay đổi về giới tính so với của Jêsus. Với Đức Chúa Trời, không có sự phân biệt giới tính. Ngài làm công việc của Ngài như Ngài muốn, và khi thực hiện công việc của mình thì Ngài không phải chịu bất kỳ sự hạn chế nào, mà đặc biệt được tự do. Tuy nhiên, mỗi giai đoạn của công việc có ý nghĩa thực tế riêng của nó. Đức Chúa Trời đã trở nên xác thịt hai lần, và điều hiển nhiên là sự nhập thể của Ngài trong những ngày sau rốt là lần cuối cùng. Ngài đã đến để khiến cho mọi việc làm của Ngài được biết đến. Nếu trong giai đoạn này Ngài không trở nên xác thịt để đích thân làm việc cho con người chứng kiến, thì con người sẽ mãi mãi bám lấy quan niệm cho rằng Đức Chúa Trời chỉ là nam, chứ không phải là nữ. Trước đó, toàn thể nhân loại đều đã tin rằng Đức Chúa Trời chỉ có thể là nam và rằng một người nữ thì không thể được gọi là Đức Chúa Trời, vì toàn thể nhân loại đều xem người nam có thẩm quyền hơn người nữ. Họ tin rằng không người nữ nào có thể nắm quyền, chỉ có người nam mà thôi. Hơn thế nữa, họ thậm chí còn nói rằng người nam là đầu của người nữ và rằng người nữ phải vâng lời người nam và không thể vượt qua người nam. Trong quá khứ, khi người ta nói rằng người nam là đầu của người nữ, điều này nhắm vào A-đam và Ê-va, những người đã bị con rắn cám dỗ—không phải nhắm vào người nam và người nữ như khi họ được Đức Giê-hô-va tạo dựng nên lúc ban đầu. Tất nhiên, một người phụ nữ phải vâng lời và yêu thương chồng mình, còn một người chồng phải học cách nuôi dưỡng và chu cấp cho gia đình mình. Đây là những luật lệ và sắc lệnh do Đức Giê-hô-va đặt ra mà loài người phải tuân theo trong cuộc sống của họ trên đất. Đức Giê-hô-va đã phán với người nữ: “Sự dục vọng ngươi phải xu hướng về chồng, và chồng sẽ cai trị ngươi.” Ngài chỉ phán như vậy hầu cho loài người (nghĩa là, cả người nam và người nữ) có thể sống cuộc đời bình thường dưới sự thống trị của Đức Giê-hô-va, và hầu cho cuộc sống của loài người có thể có được một kết cấu, và không chệch ra khỏi trật tự đúng đắn của chúng. Do đó, Đức Giê-hô-va đã đưa ra các quy tắc phù hợp về cách người nam và người nữ nên hành động, mặc dù điều này chỉ liên quan đến mọi tạo vật sống trên đất, và không liên quan gì đến xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời. Làm sao Đức Chúa Trời có thể giống như những tạo vật của Ngài được? Những lời của Ngài chỉ nhắm vào loài người được Ngài sáng tạo mà thôi; chính vì để cho loài người sống cuộc đời bình thường mà Ngài đã thiết lập các quy tắc cho người nam và người nữ. Ban đầu, khi Đức Giê-hô-va dựng nên loài người, Ngài đã dựng nên hai loại người, cả nam và nữ; và do đó có sự phân chia giữa nam và nữ trong xác thịt nhập thể của Ngài. Ngài đã không quyết định công việc của Ngài dựa trên những lời Ngài đã phán với A-đam và Ê-va. Hai lần Ngài trở nên xác thịt đã được quyết định hoàn toàn dựa theo suy nghĩ của Ngài tại thời điểm Ngài tạo dựng nên loài người lần đầu tiên; nghĩa là, Ngài đã hoàn tất công việc của hai lần nhập thể của Ngài dựa trên người nam và người nữ trước khi họ bị bại hoại. Nếu loài người lấy những lời Đức Giê-hô-va đã phán với A-đam và Ê-va, là những người đã bị con rắn cám dỗ, và áp dụng chúng cho công việc nhập thể của Đức Chúa Trời, thì chẳng phải Jêsus cũng sẽ phải yêu vợ như Ngài phải làm hay sao? Theo cách này, Chúa có còn là Đức Chúa Trời hay không? Và như vậy, liệu Ngài vẫn sẽ có thể hoàn tất công việc của Ngài chứ? Nếu việc xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời trở thành người nữ là sai trật, thì chẳng phải việc Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên người nữ cũng sẽ là một sai lầm nghiêm trọng nhất hay sao? Nếu mọi người vẫn tin rằng việc Đức Chúa Trời nhập thể thành người nữ là sai trật, thì chẳng phải Jêsus, người không kết hôn và do đó không thể yêu vợ mình, cũng sai lầm như sự nhập thể hiện tại hay sao? Vì ngươi dùng những lời Đức Giê-hô-va đã phán với Ê-va để đo lường lẽ thật về sự nhập thể của Đức Chúa Trời trong thời đại ngày nay, nên ngươi phải dùng những lời Đức Giê-hô-va đã phán với A-đam để phán xét Đức Chúa Jêsus, là Đấng đã trở nên xác thịt trong Thời đại Ân điển. Chẳng phải những điều này là một hay sao? Vì ngươi đo lường Đức Chúa Jêsus dựa theo người nam chưa bị con rắn cám dỗ, nên ngươi không thể phán xét lẽ thật của sự nhập thể ngày nay dựa theo người nữ đã bị con rắn cám dỗ được. Điều này sẽ là bất công! Đo lường Đức Chúa Trời dựa theo cách này chứng tỏ rằng ngươi thiếu hợp lý. Khi Đức Giê-hô-va hai lần trở nên xác thịt, giới tính của xác thịt Ngài có liên quan đến người nam và người nữ chưa bị con rắn cám dỗ;chính vì để phù hợp với người nam và người nữ chưa bị con rắn lừa gạt mà Ngài đã hai lần trở nên xác thịt. Đừng nghĩ rằng nam tính của Jêsus cũng giống như của A-đam, người đã bị con rắn cám dỗ. Hai người hoàn toàn không liên quan, họ là hai người nam với hai bản chất khác nhau. Chắc chắn không thể nào nam tính của Jêsus lại chứng minh Ngài là đầu của mọi người nữ mà không phải là đầu của mọi người nam? Chẳng phải Ngài là Vua của tất cả người Do Thái (bao gồm cả nam và nữ) sao? Ngài chính là Đức Chúa Trời, không chỉ là đầu của người nữ mà cũng là đầu của người nam. Ngài là Chúa của mọi tạo vật và là đầu của mọi tạo vật. Làm sao ngươi có thể định đoạt nam tính của Jêsus là biểu tượng cho người đứng đầu người nữ? Điều này chẳng phải là phạm thượng sao? Jêsus là một người nam chưa bị bại hoại. Ngài là Đức Chúa Trời; Ngài là Đấng Christ; Ngài là Chúa. Làm sao Ngài có thể là một người nam giống như A-đam, là người đã bị bại hoại được? Jêsus là xác thịt được mặc lấy bởi Thần thánh khiết nhất của Đức Chúa Trời. Làm sao ngươi có thể nói Ngài là một Đức Chúa Trời sở hữu nam tính của A-đam? Trong trường hợp đó, chẳng phải mọi công việc của Đức Chúa Trời đều đã sai trật ư? Liệu Đức Giê-hô-va có thể kết hợp bên trong Jêsus nam tính của A-đam, là người đã bị con rắn cám dỗ không? Chẳng phải sự nhập thể của thời hiện tại là một ví dụ khác về công việc của Đức Chúa Trời nhập thể, khác giới tính với Jêsus nhưng giống Ngài về bản chất sao? Ngươi vẫn dám nói rằng Đức Chúa Trời nhập thể không thể là người nữ, bởi vì người nữ là người đầu tiên bị con rắn cám dỗ sao? Ngươi vẫn dám nói rằng, vì người nữ là người ô uế nhất và là nguồn gốc cho sự bại hoại của loài người, nên Đức Chúa Trời không thể nào trở nên xác thịt như một người nữ sao? Ngươi có dám khăng khăng nói rằng “người nữ phải luôn vâng lời người nam và không bao giờ có thể biểu lộ hay đại diện trực tiếp cho Đức Chúa Trời” không? Ngươi đã không hiểu trong quá khứ, nhưng bây giờ ngươi có thể tiếp tục nói phạm đến công việc của Đức Chúa Trời, đặc biệt là xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời sao? Nếu ngươi không thấy rõ điều này, thì tốt nhất hãy để ý lưỡi của mình, kẻo sự dại dột và ngu dốt của ngươi bị lộ ra và sự xấu xí của ngươi bị phơi bày. Đừng nghĩ rằng ngươi hiểu hết mọi thứ. Ta bảo ngươi rằng mọi thứ ngươi đã nhìn thấy và trải nghiệm không đủ để ngươi hiểu được dù là một phần nghìn trong kế hoạch quản lý của Ta. Vậy thì tại sao ngươi lại hành động ngạo mạn như vậy? Một chút tài năng và một ít kiến thức nhỏ bé mà ngươi có đó không đủ để Jêsus sử dụng dù chỉ là một giây trong công việc của Ngài! Ngươi thực sự có được bao nhiêu kinh nghiệm? Những gì ngươi đã thấy và mọi điều ngươi đã nghe trong suốt cuộc đời mình cùng những gì ngươi đã tưởng tượng còn ít hơn cả công việc mà Ta thực hiện trong một khoảnh khắc! Tốt nhất là ngươi đừng bới lông tìm vết. Ngươi có thể kiêu ngạo tùy ý, nhưng ngươi chẳng hơn gì một tạo vật thậm chí còn không bằng một con kiến! Mọi thứ ngươi giữ trong bụng mình còn ít hơn những thứ ở trong bụng một con kiến! Đừng nghĩ rằng ngươi có quyền khoa tay múa chân và huênh hoang chỉ vì ngươi đã có được một ít kinh nghiệm và thâm niên. Chẳng phải kinh nghiệm và thâm niên của ngươi là sản phẩm của những lời mà Ta đã phán ra hay sao? Ngươi tin rằng chúng đã đổi lấy công lao khó nhọc của ngươi sao? Ngày nay, ngươi thấy rằng Ta đã trở nên xác thịt, và chỉ vì lý do này mà trong ngươi có tràn ngập những khái niệm và từ đó là những quan điểm vô tận. Nếu không phải vì sự nhập thể của Ta, thì cho dù ngươi sở hữu những tài năng phi thường, ngươi cũng sẽ không có được quá nhiều khái niệm; và chẳng phải từ những điều này mà các khái niệm của ngươi phát sinh hay sao? Nếu Jêsus không trở nên xác thịt lần đầu tiên ấy, thì ngươi thậm chí có biết về sự nhập thể hay không? Chẳng phải vì lần nhập thể đầu tiên đã cho ngươi kiến thức nên ngươi có hành động láo xược cố gắng phán xét lần nhập thể thứ hai hay sao? Tại sao, thay vì là một môn đồ ngoan ngoãn, ngươi lại đang phải học điều đó? Khi ngươi đã bước vào dòng chảy này và đến trước mặt Đức Chúa Trời nhập thể, liệu Ngài có cho phép ngươi nghiên cứu về Ngài không? Ngươi có thể nghiên cứu lịch sử gia đình của mình, nhưng nếu ngươi cố gắng nghiên cứu “lịch sử gia đình” của Đức Chúa Trời thì liệu Đức Chúa Trời của ngày nay có cho phép ngươi thực hiện một nghiên cứu như vậy hay không? Chẳng phải ngươi bị mù sao? Chẳng phải ngươi tự chuốc lấy sự khinh miệt cho chính mình sao?

Phim ngắn về Cơ đốc giáo:Xét cho cùng, ai là kẻ phá vỡ các gia đình Cơ Đốc


Phim  Cơ đốc giáo | Sự dối trá của Chủ nghĩa Cộng sản (Phim ngắn):Xét cho cùng, ai là kẻ phá vỡ các gia đình Cơ Đốc?

Nếu bạn có bất kỳ khó khăn hay thắc mắc nào trong đức tin, hãy liên lạc với chúng tôi bất kỳ lúc nào: http://bit.ly/2kMVTvI
Facebook Messenger: http://bit.ly/2knEucS

Đức Chúa Jêsus phán: “Hãy đi khắp thế gian, giảng Tin Lành cho mọi người”(Mác 16:15). Theo yêu cầu của Đức Chúa Trời, các Cơ Đốc nhân loan truyền phúc âm và làm chứng cho Đức Chúa Trời để ngày càng nhiều người có thể đạt được ơn cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Việc họ làm thật là thương người và nhân đức. Nhưng Đảng Cộng sản Trung Quốc điên cuồng bắt giữ và bách hại những người tin vào Đức Chúa Trời, khiến cho vô số Cơ Đốc nhân không thể nào trở về nhà mình. Gia đình họ bị ly tán, các mái ấm bị rạn vỡ, và nhiều người mất mạng. Thế mà, Đảng Cộng sản Trung Quốc nói rằng tất cả những chuyện này là do các Cơ Đốc nhân bỏ gia đình và sự nghiệp để loan truyền phúc âm. Tuyên bố này của Đảng Cộng sản Trung Quốc có ăn khớp với những sự thật không? Xét tận cùng, ai đã gây ra sự tan vỡ của các gia đình Cơ Đốc nhân?    

Tia Chớp Phương Đông, Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng được tạo lập bởi sự xuất hiện và công việc của Đức Chúa Trời Toàn Năng, sự trở lại của Chúa Jêsus, Đấng Christ của những ngày sau rốt. Hội Thánh này được hình thành từ tất cả những ai chấp nhận công tác của Đức Chúa Trời Toàn Năng trong những ngày sau rốt và được lời của Ngài chinh phục và cứu rỗi. Hội Thánh này được thành lập hoàn toàn bởi chính Đức Chúa Trời Toàn Năng và được Ngài dẫn dắt như Đấng Chăn Chiên. Chắc chắn nó không được tạo ra bởi con người. Đấng Christ là lẽ thật, là đường đi và là sự sống. Chiên của Đức Chúa Trời thì nghe tiếng Đức Chúa Trời. Chỉ cần đọc những lời của Đức Chúa Trời Toàn Năng, bạn sẽ thấy Đức Chúa Trời đã xuất hiện.   


Giới thiệu:Làm sao mới có thể đạt được đạo sự sống đời đời? Đọc lời của Chúa, nói với bạn đáp án.



Thứ Hai, 18 tháng 11, 2019

Sự thật được phơi bày sau Vụ án Chiêu Viễn ngày 28-5 ĐCSTQ là đạo diễn giấu mình của toàn bộ vụ việc


Sự thật được phơi bày sau Vụ án Chiêu Viễn ngày 28-5 ĐCSTQ là đạo diễn giấu mình của toàn bộ vụ việc Nếu bạn có bất kỳ khó khăn hay thắc mắc nào trong đức tin, hãy liên lạc với chúng tôi bất kỳ lúc nào: http://bit.ly/2kMVTvI Facebook Messenger: http://bit.ly/2knEucS Năm 2014, ĐCSTQ đã tùy tiện ngụy tạo Vụ án Chiêu Viễn khét tiếng ngày 28/5 tại tỉnh Sơn Đông để tạo căn cứ công luận cho việc đàn áp tổng lực các hội thánh tư gia, và đã tuyên truyền sự dối trá này khắp toàn cầu để lên án và bôi nhọ Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng. Kết quả là, một số tổ chức vô tình không biết sự thật đã bị lừa phỉnh bởi lời tuyên truyền của ĐCSTQ. Trong chương trình này, một vài điểm nghi vấn chính xoay quanh vụ án này sẽ được tiết lộ để xem xét kỹ lưỡng những lời dối trá của ĐCSTQ, từng lời một, và làm rõ các sự thật cho quý vị, và phơi bày hoàn toàn sự thật ẩn sau Vụ án Chiêu Viễn Sơn Đông trước toàn thế giới.

Giới thiệu: Làm sao mới có thể đạt được đạo sự sống đời đời? Đọc lời của Chúa, nói với bạn đáp án.




Thứ Năm, 14 tháng 11, 2019

Biết đến ba giai đoạn công tác của Đức Chúa Trời là con đường dẫn đến việc nhận biết Đức Chúa Trời

Công tác quản lý nhân loại được chia thành ba giai đoạn, có nghĩa là công tác cứu rỗi nhân loại được chia thành ba giai đoạn. Ba giai đoạn này không bao gồm công tác sáng thế, mà đúng hơn là ba giai đoạn công tác của Thời đại Luật pháp, Thời đại Ân điển, và Thời đại Vương quốc. Công tác sáng thế là công tác sản sinh ra toàn thể nhân loại. Nó không phải là công tác cứu rỗi nhân loại, và không liên quan gì đến công tác cứu rỗi nhân loại, vì khi thế giới được tạo dựng, nhân loại chưa bị bại hoại bởi Sa-tan, và vì thế không cần thiết phải thực hiện công tác cứu rỗi nhân loại. Công tác cứu rỗi nhân loại chỉ bắt đầu khi nhân loại đã bị bại hoại bởi Sa-tan, và vì thế công tác quản lý con người cũng bắt đầu khi con người đã bị bại hoại. Nói cách khác, sự quản lý con người của Đức Chúa Trời đã bắt đầu như là một kết quả của công tác cứu rỗi nhân loại, và nó không nảy sinh từ công tác sáng thế. Chỉ sau khi loài người tiêm nhiễm một tâm tính bại hoại thì công tác quản lý mới ra đời, và vì thế công tác quản lý nhân loại bao gồm ba phần, thay vì bốn giai đoạn, hay bốn thời đại. Đây mới là cách chính xác để đề cập đến sự quản lý nhân loại của Đức Chúa Trời. Khi thời đại cuối cùng đến hồi khép lại, lúc ấy công tác quản lý nhân loại cũng đãhoàn toàn kết thúc. Sự chấm dứt của công tác quản lý có nghĩa là công tác cứu rỗi toàn nhân loại đã được hoàn thành, và nhân loại đã đến cuối hành trình của mình. Không có công tác cứu rỗi toàn nhân loại, thì công tác quản lý nhân loại sẽ không tồn tại, cũng sẽ không có ba giai đoạn công tác. Chính là vì sự hư hoại của loài người, và vì loài người đang cần sự cứu rỗi khẩn cấp như thế, mà Đức Giê-hô-va đã chấm dứt việc sáng thế và bắt đầu công tác của Thời đại Luật pháp. Chỉ khi đó công tác quản lý nhân loại mới bắt đầu, nghĩa là chỉ khi đó công tác cứu rỗi nhân loại mới bắt đầu. “Quản lý nhân loại” không có nghĩa là hướng dẫn đời sống của nhân loại mà vừa mới được tạo dựng ra trên đất (có nghĩa là, một nhân loại chưa bị bại hoại). Đúng hơn, đó là sự cứu rỗi một nhân loại đã bị bại hoại bởi Sa-tan, có nghĩa là, nhằm chuyển hóa nhân loại bại hoại này. Đây là ý nghĩa của việc quản lý nhân loại. Công tác cứu rỗi nhân loại không bao gồm công tác sáng thế, và vì thế công tác quản lý nhân loại không bao gồm công tác sáng thế, và chỉ bao gồm ba giai đoạn công tác tách biệt với cuộc sáng thế. Để hiểu được công tác quản lý nhân loại, cần phải biết về lịch sử của ba giai đoạn công tác - đây là điều mọi người phải nhận thức được để được cứu vớt. Là những tạo vật của Đức Chúa Trời, các ngươi nên nhận ra rằng con người được Đức Chúa Trời tạo dựng nên, và nên nhận ra nguồn gốc sự bại hoại của con người, và hơn nữa, nên nhận ra quá trình cứu rỗi con người. Nếu các ngươi chỉ biết cách hành động theo giáo lý để có được ơn Chúa, nhưng không có ý niệm về việc Chúa đã cứu rỗi loài người như thế nào, hoặc về nguồn gốc của sự bại hoại của loài người, thì đây là điều các ngươi thiếu sót trong vai trò một vật thọ tạo của Đức Chúa Trời. Ngươi không nên chỉ thỏa mãn với việc hiểu biết những lẽ thật có thể đưa vào thực hành, trong khi vẫn không biết gì về phạm vi rộng hơn của công tác quản lý của Đức Chúa Trời - nếu là như vậy, thì ngươi quá giáo điều. Ba giai đoạn công tác là câu chuyện bên trong về sự quản lý con người của Đức Chúa Trời, sự đến của Phúc Âm của toàn vũ trụ, lẽ mầu nhiệm nhiệm vĩ đại nhất giữa nhân loại, và cũng là nền tảng của việc rao truyền Phúc Âm. Nếu ngươi chỉ tập trung vào việc hiểu biết những lẽ thật đơn giản liên quan đến đời sống của mình, và không biết gì về điều này, những lẽ mầu nhiệm nhiệm và khải tượng vĩ đại nhất, thì chẳng phải đời sống của ngươi giống như một sản phẩm bị lỗi, vô tích sự chỉ để ngắm thôi sao?

Hãy thực hành lẽ thật một khi các ngươi hiểu được nó


Công việc và lời của Đức Chúa Trời là nhằm mục đích mang lại một sự thay đổi trong tâm tính của các ngươi; mục tiêu của Ngài không chỉ đơn thuần là để khiến các ngươi hiểu hoặc biết công việc và lời của Ngài và chỉ đến đó là kết thúc. Là một người có khả năng tiếp nhận, các ngươi không nên gặp khó khăn gì trong việc hiểu lời của Đức Chúa Trời, vì hầu hết lời của Đức Chúa Trời đều được viết bằng ngôn ngữ loài người, chỉ là quá dễ hiểu. Ví dụ, các ngươi có thể biết những gì Đức Chúa Trời muốn các ngươi hiểu và thực hành; đây là điều mà một người bình thường có khả năng hiểu biết phải làm được. Những gì Đức Chúa Trời phán hiện nay là đặc biệt rõ ràng và minh bạch, và Đức Chúa Trời chỉ ra nhiều điều mà mọi người đã không cân nhắc đến và những tình trạng khác nhau của con người. Lời của Ngài bao gồm tất cả, rõ ràng như ánh sáng trăng rằm. Vì vậy hiện nay, mọi người hiểu được nhiều vấn đề; điều họ thiếu là đưa lời của Ngài vào thực hành. Mọi người phải trải nghiệm tất cả các khía cạnh của lẽ thật một cách chi tiết, khám phá và tìm kiếm nó một cách chi tiết hơn, không chỉ đơn giản là chờ đợi để nhận lấy điều sẵn sàng được ban cho họ; nếu không thì họ sẽ trở nên giống như những kẻ ăn bám. Họ biết lời của Đức Chúa Trời, nhưng lại không đưa nó vào thực hành. Loại người này không có tình yêu dành cho lẽ thật, và cuối cùng sẽ bị loại bỏ. Việc có một phong cách như Peter của thập niên 90 có nghĩa là từng người trong số các ngươi phải thực hành lời của Đức Chúa Trời, có sự tham gia thực sự vào những kinh nghiệm của mình và đạt được sự khai sáng thậm chí nhiều hơn và thậm chí lớn hơn trong sự hợp tác của các ngươi với Đức Chúa Trời, thậm chí mang lại nhiều sự trợ giúp hơn cho đời sống của các ngươi. Nếu các ngươi đã đọc nhiều lời của Đức Chúa Trời nhưng chỉ hiểu ý nghĩa của văn bản và các ngươi không có kiến thức trực tiếp về lời của Đức Chúa Trời thông qua những kinh nghiệm thực tế của mình, thì các ngươi sẽ không biết lời của Đức Chúa Trời. Theo quan niệm của ngươi, lời của Đức Chúa Trời không phải là sự sống, mà chỉ là những ký tự chết. Và nếu ngươi chỉ bám lấy những ký tự chết, thì ngươi không thể nắm bắt được bản chất của lời Đức Chúa Trời, ngươi cũng sẽ không hiểu được ý muốn của Ngài. Chỉ khi nào ngươi trải nghiệm lời của Ngài qua những kinh nghiệm thực tế của ngươi thì ý nghĩa thuộc linh của lời Đức Chúa Trời mới tự mở ra cho ngươi, và chỉ qua kinh nghiệm thì ngươi mới có thể nắm bắt được ý nghĩa thuộc linh của nhiều lẽ thật, và chỉ nhờ kinh nghiệm thì ngươi mới có thể khám phá được những sự mầu nhiệm của lời Đức Chúa Trời. Nếu ngươi không đưa nó vào thực hành, thì cho dù lời của Ngài có rõ ràng đến đâu, điều duy nhất ngươi đã nắm giữ là những ký tự và giáo lý trống rỗng, chúng đã trở thành những quy tắc tôn giáo đối với ngươi. Đây chẳng phải là điều người Pha-ri-si đã làm sao? Nếu các ngươi thực hành và trải nghiệm lời của Đức Chúa Trời, nó trở nên thiết thực với các ngươi; nếu các ngươi không tìm cách thực hành nó, thì lời của Đức Chúa Trời phán với các ngươi chẳng khác nào truyền thuyết về từng trời thứ ba. Trên thực tế, quá trình tin vào Đức Chúa Trời là quá trình các ngươi trải nghiệm lời của Ngài cũng như được Ngài đoạt lấy, hoặc để nói rõ hơn, tin vào Đức Chúa Trời là có kiến thức và sự hiểu biết về lời của Ngài, trải nghiệm và sống bày tỏ ra lời Ngài; đó là thực tế của niềm tin của các ngươi vào Đức Chúa Trời. Nếu các ngươi tin vào Đức Chúa Trời và hy vọng có sự sống đời đời mà không tìm cách thực hành lời của Đức Chúa Trời như điều gì đó mà các ngươi có bên trong, thì các ngươi thật dại dột; nó giống như việc đi đến một bữa tiệc chỉ để lưu ý xem có gì ăn được ở đó mà không thực sự nếm thử nó. Chẳng phải một người như vậy là dại dột sao?

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2019

Cách hầu việc hợp ý Đức Chúa Trời




Hôm nay, Ta sẽ chủ yếu nói chuyện về cách con người nên hầu việc Đức Chúa Trời thế nào trong đức tin của họ vào Đức Chúa Trời, những điều kiện nào nên được đáp ứng, những lẽ thật nào nên được những ai hầu việc Đức Chúa Trời thấu hiểu, và nơi các ngươi có thể lầm lạc trong sự phục dịch của mình. Các ngươi nên hiểu tất cả việc này. Các vấn đề này đề cập đến cách các ngươi tin vào Đức Chúa Trời và cách các ngươi đi trên con đường do Đức Thánh Linh dẫn dắt, cũng như quy phục sự sắp đặt của Đức Chúa Trời trong mọi sự, từ đó cho phép các ngươi hiểu từng bước công tác của Đức Chúa Trời trong các ngươi. Khi đạt đến điểm ấy, các ngươi sẽ nhận thức rõ đức tin vào Đức Chúa Trời là gì, cách tin tưởng đúng đắn vào Đức Chúa Trời và điều ngươi nên làm để hòa hợp với ý của Đức Chúa Trời. Điều này sẽ khiến các ngươi vâng lời công tác của Đức Chúa Trời hoàn toàn và tuyệt đối; các ngươi sẽ không than phiền và sẽ không phán xét, hay phân tích, càng không nghiên cứu công tác của Đức Chúa Trời. Như thế, các ngươi sẽ có khả năng vâng lời Đức Chúa Trời cho đến chết, cho phép Đức Chúa Trời lèo lái và giết thịt như chiên, để tất cả các ngươi có thể trở nên cácPhi-e-rơ của thập niên 1990, và có thể yêu Đức Chúa Trời đến cực điểm thậm chí trên cây thập tự mà không chút than phiền. Chỉ khi ấy, ngươi mới có thể sống như các Phi-e-rơ của thập niên 1990.
Bất kỳ ai có quyết tâm đều có thể hầu việc Đức Chúa Trời - nhưng chỉ những ai quan tâm từng chút đến ý của Đức của Trời và thấu hiểu ý của Đức Chúa Trời mới đủ tư cách và được phép hầu việc Đức Chúa Trời. Ta đã phát hiện ra điều này giữa các ngươi: Nhiều kẻ tin rằng miễn họ vì Đức Chúa Trời mà nhiệt tâm loan báo phúc âm, vì Đức Chúa Trời mà bôn ba trên đường, vì Đức Chúa Trời mà dốc mình và từ bỏ mọi sự, và nhiều nữa, thì đây là hầu việc Đức Chúa Trời. Thậm chí càng nhiều người theo đạo tin rằng hầu việc Đức Chúa Trời nghĩa là vừa đi vòng vòng vừa cầm Kinh Thánh trong tay, loan báo phúc âm về thiên quốc và cứu chuộc con người bằng cách khiến họ ăn năn và xưng tội. Cũng có nhiều giáo sĩ nghĩ rằng hầu việc Đức Chúa Trời bao gồm thuyết giảng trong nhà nguyện sau khi theo học nghiên cứu và rèn luyện chuyên sâu trong trường dòng, cũng như giảng dạy người khác qua các bài đọc trong Kinh Thánh. Ngoài ra, có những người ở vùng nghèo đói tin rằng hầu việc Đức Chúa Trời nghĩa là chữa lành cho người bệnh và trừ quỷ trong anh chị em họ hoặc cầu nguyện cho họ, hoặc hầu việc họ. Giữa các ngươi, có nhiều người tin rằng hầu việc Đức Chúa Trời nghĩa là ăn uống lời Chúa, cầu nguyện với Đức Chúa Trời mỗi ngày, cũng như ghé thăm và làm công tác tại nhà thờ mọi nơi. Có những anh chị em khác tin rằng hầu việc Đức Chúa Trời nghĩa là không bao giờ kết hôn hay xây dựng gia đình và dâng trọn mình cho Đức Chúa Trời. Ấy vậy mà chỉ rất ít người biết ý nghĩa thật sự của hầu việc Đức Chúa Trời. Dù có nhiều người hầu việc Đức Chúa Trời như sao trên trời, số người có thể hầu việc trực tiếp và số người có thể hầu việc theo ý của Đức Chúa Trời là rất ít ỏi - nhỏ đến mức không đáng kể. Tại sao Ta lại nói thế? Ta nói thế vì các ngươi không hiểu bản chất của cụm từ “hầu việc cho Đức Chúa Trời”, và các ngươi hiểu rất ít về cách hầu việc theo ý của Đức Chúa Trời. Hôm nay, Ta chủ yếu nói về cách hầu việc theo ý của Đức Chúa Trời và cách hầu việc để đáp ứng ý của Đức Chúa Trời.