Hôm nay, khi các ngươi nỗ lực để yêu mến và biết đến Đức Chúa Trời, trong một khía cạnh các ngươi phải chịu đựng gian khổ và sự tinh luyện, và trong một khía cạnh khác, các ngươi phải trả một giá nào đó. Không có bài học nào thâm thúy hơn bài học yêu mến Đức Chúa Trời, và có thể nói rằng bài học người ta học từ cả một đời đức tin là cách để yêu mến Đức Chúa Trời. Nghĩa là, nếu ngươi tin nơi Chúa thì ngươi phải yêu mến Chúa. Nếu ngươi chỉ tin Đức Chúa Trời nhưng không yêu mến Ngài, chưa đạt được sự hiểu biết về Chúa, và chưa bao giờ yêu mến Chúa bằng tình yêu thật phát xuất từ trong lòng ngươi, thì đức tin của ngươi nơi Đức Chúa Trời là vô ích; nếu trong đức tin của ngươi nơi Chúa, ngươi không yêu mến Chúa, thì ngươi sống hoài công vô ích, và cả đời ngươi là cuộc đời hèn mọn nhất trong hết thảy các cuộc đời. Nếu suốt cả đời ngươi chưa bao giờ yêu mến hay làm hài lòng Đức Chúa Trời, vậy mục đích của cuộc sống ngươi là gì? Và mục đích của đức tin của ngươi nơi Đức Chúa Trời là gì? Chẳng phải đó là sự lãng phí công sức sao? Nghĩa là, nếu người ta tin và yêu mến Đức Chúa Trời, thì họ phải trả một cái giá nào đó. Thay vì cố hành động một cách nhất định bề ngoài, họ nên tìm kiếm sự thông sáng thật trong thâm tâm của mình. Nếu ngươi say mê việc ca hát và nhảy múa, nhưng không thể đưa lẽ thật vào thực hành, thì có thể nào nói ngươi yêu mến Đức Chúa Trời không? Yêu mến Chúa đòi hỏi sự tìm kiếm ý muốn của Chúa trong mọi sự, và ngươi dò xét sâu thẳm bên trong khi bất cứ điều gì xảy đến với ngươi, cố gắng nắm bắt ý muốn của Chúa, và cố gắng nhận biết ý muốn của Chúa trong vấn đề này, điều Ngài mong muốn ngươi đạt được, và cách ngươi phải lưu tâm đến ý muốn của Ngài. Chẳng hạn như: Việc gì đó xảy ra và đỏi hỏi ngươi phải chịu đựng sự gian khổ, trong thời gian đó ngươi phải hiểu ý muốn Đức Chúa Trời là gì, và cách mà ngươi phải lưu tâm đến ý muốn của Ngài. Ngươi không được chiều lòng chính mình: Trước tiên hãy gạt bản thân mình sang một bên. Không có gì hèn hạ hơn xác thịt. Ngươi phải cố gắng làm đẹp lòng Chúa, và phải làm tròn bổn phận của ngươi. Với những suy nghĩ như thế, Đức Chúa Trời sẽ mang sự khai sáng đặc biệt đến cho ngươi trong vấn đề này, và lòng ngươi cũng sẽ tìm thấy sự an ủi. Dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ, khi việc gì đó xảy ra với ngươi, trước tiên ngươi phải gạt bản thân mình sang một bên và xem xác thịt là hèn mọn nhất trong mọi sự. Ngươi càng thỏa mãn xác thịt, nó càng đòi hỏi quá đáng; nếu ngươi thỏa mãn nó lần này, lần sau nó sẽ đòi hỏi nhiều hơn, và khi việc này tiếp tục, ngươi thậm chí càng trở nên yêu xác thịt nhiều hơn. Xác thịt luôn có những tham muốn quá độ, nó luôn đòi hỏi ngươi phải thỏa mãn nó, đòi hỏi ngươi phải đáp ứng nó bên trong, cho dù đó là trong những thứ ngươi ăn, thứ ngươi mặc hay lúc nổi cơn tam bành, hay nuông chiều các yếu điểm và sự lười biếng của chính mình… Ngươi càng thỏa mãn xác thịt, các tham muốn của nó càng lớn, và xác thịt càng trở nên trụy lạc, cho tới khi nó chạm ngưỡng mà xác thịt của con người ta chứa chấp các ý niệm còn ranh mãnh hơn, và bất tuân Chúa, tự tôn nó lên, và trở nên nghi ngờ công tác của Đức Chúa Trời. Ngươi càng thỏa mãn xác thịt, thì các yếu điểm của xác thịt càng lớn; ngươi sẽ luôn cảm thấy rằng không ai cảm thông các yếu điểm của ngươi, ngươi sẽ luôn tin rằng Đức Chúa Trời đã đi quá xa, và ngươi sẽ nói: “Sao Đức Chúa Trời lại có thể tàn nhẫn như thế? Tại sao Ngài không cho người ta được nghỉ ngơi đôi chút?” Khi người ta quá nuông chiều xác thịt, và yêu chiều nó quá nhiều, thì họ sẽ hủy hoại chính bản thân mình. Nếu ngươi thật sự yêu mến Chúa, và không nuông chiều xác thịt, thì ngươi sẽ thấy mọi sự Đức Chúa Trời làm là rất đúng đắn, và rất tốt lành, và Ngài rủa sả ngươi về sự phản nghịch và phán xét ngươi về sự bất chính của ngươi là chính đáng. Sẽ có những thời điểm Đức Chúa Trời sửa phạt và chỉnh đốn ngươi, và dấy lên một môi trường để tinh luyện ngươi, buộc ngươi phải đến trước Ngài - và ngươi sẽ luôn cảm thấy điều Đức Chúa Trời đang làm là tuyệt vời. Vì vậy, ngươi sẽ cảm thấy như thể không có đau đớn gì nhiều, và rằng Đức Chúa Trời rất đáng mến. Nếu ngươi nuông chiều các yếu điểm của xác thịt, và nói rằng Đức Chúa Trời đi quá xa, thì ngươi sẽ luôn cảm thấy đau đớn, sẽ luôn chán nản thất vọng, và ngươi sẽ không rõ về toàn bộ công tác của Đức Chúa Trời, và nó sẽ như thể Đức Chúa Trời chẳng hề cảm thông với yếu điểm của con người, và không biết đến những khó khăn của con người. Và vì thế ngươi sẽ cảm thấy khốn khổ và cô độc, như thể ngươi đã chịu đựng sự bất công lớn, và lúc này ngươi sẽ bắt đầu ca thán. Ngươi càng nuông chiều các yếu điểm của xác thịt theo cách này, ngươi sẽ càng cảm thấy Đức Chúa Trời đi quá xa, cho tới khi nó trở nên quá tệ đến nỗi ngươi phủ nhận công tác của Đức Chúa Trời, bắt đầu chống đối Đức Chúa Trời, và trở nên đầy dẫy sự bất tuân. Vì vậy, ngươi phải chống lại xác thịt và không nuông chiều nó: “Chồng (vợ), con cái, tiền đồ, hôn nhân, gia đình của tôi - chẳng có gì trong số đó là quan trọng! Trong lòng tôi chỉ có Đức Chúa Trời, và tôi phải gắng hết mình làm đẹp lòng Chúa, và không thỏa mãn xác thịt.” Ngươi phải có quyết tâm này. Nếu ngươi luôncó được quyết tâm như thế, thì khi ngươi đưa lẽ thật vào thực hành, và gạt bản thân mình sang một bên, ngươi sẽ có thể làm thế mà không phải nỗ lực nhiều. Chuyện kể rằng có một người nông dân nhìn thấy một con rắn bị đông cứng trên đường. Người nông dân nhặt nó lên và giữ nó nơi ngực mình, sau khi con rắn tỉnh lại, nó đã cắn chết người nông dân ấy. Xác thịt của con người giống con rắn: Bản chất của nó là làm tổn hại đời sống của họ - và khi nó hoàn toàn được theo ý mình, sự sống của ngươi bị tước đi. Xác thịt thuộc về Sa-tan. Bên trong nó là những sự thèm muốn vô độ, nó chỉ nghĩ cho bản thân, nó muốn tận hưởng sự thoải mái và ham thích sự nhàn rỗi, đắm mình trong sự uể oải và lười biếng, và sau khi đã thỏa mãn nó tới một ngưỡng nhất định thì cuối cùng ngươi sẽ bị nó. Nghĩa là, nếu ngươi thoả mãn nó lần này, lần tới nó sẽ đến và đòi hỏi nhiều hơn. Nó luôn có những sự thèm muốn vô độ và những đòi hỏi mới, và lợi dụng việc ngươi nuông chiều xác thịt để khiến ngươi yêu chiều nó nhiều hơn và sống giữa các lạc thú của nó - và nếu ngươi không vượt quađược nó, cuối cùng ngươi sẽ hủy hoại chính mình. Ngươi có thể đạt được sự sống trước Đức Chúa Trời hay không, và kết cuộc của ngươi thế nào, tùy thuộc vào cách ngươi chống lại xác thịt. Đức Chúa Trời đã cứu ngươi, đã chọn và tiền định ngươi, song nếu hôm nay ngươi không sẵn lòng làm đẹp lòng Ngài, ngươi không sẵn lòng đưa lẽ thật vào thực hành, ngươi không sẵn lòng chống lại chính xác thịt của mình với một tấm lòng thật sự yêu mến Đức Chúa Trời, thì cuối cùng ngươi sẽ hủy hoại chính mình, và vì vậy sẽ chịu đựng sự đau đớn cùng cực. Nếu ngươi luôn nuông chiều thịt, Sa-tan sẽ dần dần nuốt chửng ngươi bên trong và khiến ngươi không còn sự sống hay sự chạm đến của Thần, cho đến ngày bên trong ngươi hoàn toàn tối tăm. Khi ngươi sống trong bóng tối, ngươi sẽ bị Sa-tan giam hãm, ngươi sẽ không còn có Chúa trong lòng mình, và lúc đó ngươi sẽ chối bỏ sự tồn tại của Đức Chúa Trời và rời bỏ Ngài. Vì vậy, nếu ngươi mong muốn yêu mến Đức Chúa Trời, ngươi phải trả giá là sự đau đớn và chịu đựng gian khổ. Không cần sự sốt sắng và gian khổ bề ngoài, đọc nhiều hơn và xông xáo thêm; mà thay vào đó, ngươi phải gạt sang một bên những thứ bên trong ngươi như là: các tư tưởng ngông cuồng, các lợi ích cá nhân, các mối quan tâm, các quan niệm và các động cơ của riêng ngươi. Như thế mới là ý muốn của Đức Chúa Trời.