Công việc của Đức Chúa Trời cứ tiếp tục tấn tớn, và mặc dù mục đích công việc Ngài vẫn không thay đổi, những phương cách Ngài dùng để làm việc thì liên tục thay đổi, và những người theo Đức Chúa Trời cũng thế. Đức Chúa Trời càng thực hiện nhiều công việc, con người càng hiểu thấu đáo hơn về Đức Chúa Trời, và tâm tính con người cũng thay đổi theo công việc của Ngài. Tuy nhiên, cũng bởi công việc của Đức Chúa Trời liên tục thay đổi mà những người không hiểu được công việc của Đức Thánh Linh và những kẻ ngang bướng chẳng hiểu gì về lẽ thật trở nên chống đối Đức Chúa Trời. Chưa bao giờ công việc của Đức Chúa Trời đúng theo những quan niệm của con người, bởi công việc của Ngài luôn luôn mới và không bao giờ cũ. Chưa bao giờ Ngài lặp lại một công việc cũ nào, mà thay vào đó tiến tới với những công việc chưa bao giờ làm trước đây. Bởi Đức Chúa Trời không lặp lại công việc, và con người thì luôn phán xét công việc của Đức Chúa Trời ngày nay dựa trên công việc của Ngài trong quá khứ, nên mọi thứ trở nên quá khó khăn cho Đức Chúa Trời để triển khai mỗi giai đoạn công việc trong thời đại mới. Con người đưa ra quá nhiều sự cản trở! Suy nghĩ của con người quá bảo thủ! Chẳng ai biết được công việc của Đức Chúa Trời, vậy mà hết thảy họ vẫn định nghĩa những việc đó. Xa rời Đức Chúa Trời, con người mất đi sự sống, lẽ thật, và những ân phước của Đức Chúa Trời, vậy mà chẳng người nào chấp nhận sự sống hay lẽ thật, càng không biết nhận lãnh những ân phước lớn lao mà Đức Chúa Trời ban lên nhân loại. Hết thảy con người đều muốn có được Đức Chúa Trời nhưng vẫn không thể mở lòng với những thay đổi trong công việc của Đức Chúa Trời. Những người không chấp nhận công việc mới của Đức Chúa Trời tin rằng công việc của Đức Chúa Trời là không đổi, và rằng công việc của Đức Chúa Trời đã vĩnh viễn dừng lại. Trong niềm tin của họ, tất cả những gì cần làm để đạt được sự cứu rỗi vĩnh hằng từ Đức Chúa Trời là tuân giữ luật pháp, và miễn là họ hối cải và xưng tội, thì Đức Chúa Trời sẽ được toại nguyện mãi mãi. Họ thuộc về tuýp quan niệm rằng Đức Chúa Trời chỉ có thể là Đức Chúa Trời trong luật pháp và là Đức Chúa Trời bị đóng đinh trên thập giá vì con người; quan niệm của họ cũng cho rằng Đức Chúa Trời không nên và không thể đi quá những gì viết trong Kinh thánh. Chính những quan niệm như thế đã cột chặt họ vào luật pháp cũ và trói buộc họ trong những luật lệ cứng nhắc. Thậm chí số đông hơn còn tin rằng bất cứ công việc mới nào của Đức Chúa Trời thì cũng phải được các nhà tiên tri chứng thực, và rằng ở mỗi giai đoạn của các công việc này, tất cả những người theo Ngài với tấm lòng chân thật đều phải được mặc khải, nếu không phải vậy thì không công việc nào có thể là của Đức Chúa Trời được. Việc biết đến Đức Chúa Trời đã là một việc không dễ dàng cho con người rồi. Thêm vào cái tâm ngang bướng và bản chất nổi loạn của họ đầy tự tôn và tự phụ, tất cả chỉ làm khó khăn hơn để con người có thể chấp nhận công việc mới của Đức Chúa Trời. Con người chẳng chịu tìm hiểu kỹ càng về công việc mới của Đức Chúa Trời, cũng chẳng chịu chấp nhận nó trong sự nhún nhường; mà thay vào đó, con người mang một thái độ khinh miệt, chờ đợi sự mặc khải và hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Đây chẳng phải là thái độ của một kẻ nổi loạn và chống lại Đức Chúa Trời hay sao? Những kẻ như vậy làm sao được chấp thuận bởi Đức Chúa Trời?
Vào thời đó, Jêsus đã phán rằng công việc của Giê-hô-va đã ở lại phía sau trong Thời đại Ân điển, cũng như hôm nay Ta nói rằng công việc của Jêsus đã ở lại phía sau. Nếu chỉ có Thời đại Luật pháp và Thời đại Ân điển, Jêsus đã có thể không bị đóng đinh và đã không thể cứu chuộc toàn nhân loại; nếu chỉ có Thời đại Luật pháp, con người đã có thể có khả năng phát triển tới ngày hôm nay không? Lịch sử cứ tấn tới, chẳng phải lịch sử là luật pháp tự nhiên của công việc Đức Chúa Trời sao? Chẳng phải điều này lột tả sự quản lý của Ngài lên con người trong toàn vũ trụ sao? Lịch sử cứ tấn tới, thì công việc của Đức Chúa Trời cũng vậy, và ý nguyện của Đức Chúa Trời cũng liên tục thay đổi. Sẽ không thực tế nếu Đức Chúa Trời cứ duy trì mãi một giai đoạn công việc đơn lẻ trong sáu ngàn năm, bởi con người ai cũng biết rằng Ngài luôn mới mẻ và không bao giờ cũ. Ngài không thể nào cứ tiếp tục duy trì công việc tương tự như bị đóng đinh, một lần, hai rồi ba lần … bị đóng đinh lên thập tự giá. Đây là nhận thức của một kẻ ngang bướng. Đức Chúa Trời không duy trì mãi một công việc, và công việc của Ngài luôn thay đổi và luôn mới mẻ, cũng như cách Ta nói chuyện với các ngươi hằng ngày bằng những lời mới mẻ và làm các công việc mới mẻ. Đây là công việc Ta làm, việc mà cốt yếu của nó nằm trong những chữ “mới mẻ” và “phi thường”. “Đức Chúa Trời không thay đổi, và Đức Chúa Trời sẽ vẫn mãi là Đức Chúa Trời”; câu nói này thực sự là đúng. Bản chất của Đức Chúa Trời không thay đổi, Đức Chúa Trời mãi là Đức Chúa Trời, và Ngài không thể nào trở thành Sa-tan, nhưng những điều này không chứng tỏ rằng công việc của Ngài cũng phải bất biến và cố định như bản chất của Ngài. Ngươi phán quyết rằng Đức Chúa Trời là như thế, vậy thì làm sao ngươi có thể giải thích rằng Đức Chúa Trời là luôn mới mẻ và không bao giờ cũ? Công việc của Đức Chúa Trời liên tục mở rộng và liên tục thay đổi, và ý nguyện của Đức Chúa Trời liên tục được bày tỏ và báo đến con người. Khi con người cảm nghiệm công việc của Đức Chúa Trời, tâm tính của họ liên tục thay đổi, và hiểu biết của họ cũng liên tục thay đổi. Thế thì những thay đổi này từ đâu ra? Chẳng phải là từ công việc liên tục đổi mới của Đức Chúa Trời hay sao? Nếu tâm tính của con người có thể thay đổi , vậy tại sao con người không chấp nhận rằng công việc và lời của Ta cũng liên tục thay đổi? Ta phải phụ thuộc vào những hạn chế của con người hay sao? Chẳng phải ngươi bây giờ chỉ đơn giản là đang ngụy biện thôi sao?
Sau khi phục sinh, Jêsus hiện ra trước các môn đồ và nói: “Ta đây sẽ ban cho các ngươi điều Cha ta đã hứa, còn về phần các ngươi, hãy đợi trong thành cho đến khi được mặc lấy quyền phép từ trên cao.” Ngươi có biết những lời này được diễn giải như thế nào không? Bây giờ ngươi đã được mặc lấy quyền phép từ Ngài rồi sao? Bây giờ ngươi đã hiểu quyền phép là gì chưa? Jêsus đã rao truyền rằng Thánh Linh lẽ thật sẽ được ban lên con người trong những ngày sau rốt. Bây giờ đã là những ngày sau rốt; ngươi có hiểu Thánh Linh lẽ thật sẽ phán lời như thế nào không? Thánh Linh lẽ thật sẽ hiện ra và làm việc ở đâu? Chẳng lẽ những linh hồn dơ bẩn và xấu xa kia lại là Thánh Linh lẽ thật? Họ chẳng có chút công bình, càng không chu cấp sự sống, và ôm giữ những luật pháp cũ mà chẳng làm một chút việc mới nào. Chẳng lẽ họ là Thánh Linh lẽ thật? Họ có sự sống, lẽ thật, và đường lối không? Họ đã xuất hiện riêng biệt với cả thế giới này sao? Những ai trong các ngươi cố bám một cách bướng bỉnh vào Kinh thánh và cứ níu chặt lấy Jêsus – các ngươi đã noi theo công việc và những lời của Jêsus hay chưa? Các ngươi trung thành như thế nào với Jêsus? Sách tiên tri vĩ đại nhất của I-sai-a trong Cựu Ước chưa bao giờ đề cập tới việc một đứa trẻ tên Jêsus sẽ được sinh ra trong thời đại Tân Ước, mà chỉ nói rằng một bé trai sẽ được sinh ra với tên gọi Em-ma-nu-ên. Tại sao ông không nêu rõ tên Jêsus? Chẳng có chỗ nào trong Cựu Ước nhắc đến cái tên này, thế mà tại sao ngươi vẫn tin vào Jêsus? Chắc chắn rằng ngươi cũng chưa hề chính mắt nhìn thấy Jêsus trước khi đặt lòng tin vào Ngài? Hay là ngươi bắt đầu tin chỉ sau khi đã nhận lãnh sự mặc khải? Liệu Đức Chúa Trời sẽ thực sự ban cho ngươi ân điển đó không? Trên cơ sở nào mà ngươi đã tin vào Jêsus? Như thế thì tại sao ngươi không chịu tin rằng Đức Chúa Trời đã nhập thể ngày nay? Tại sao ngươi cho rằng không có một sự mặc khải nào đến ngươi thì chứng tỏ rằng Ngài chưa nhập thể? Đức Chúa Trời phải bẩm báo con người trước khi bắt đầu công việc của Ngài sao? Ngài phải nhận được sự thông thuận của con người trước sao? I-sai-a chỉ rao truyền rằng một bé trai sẽ được sinh ra trong máng cỏ, chứ chưa bao giờ tiên tri rằng Ma-ri sẽ sinh ra Jêsus. Vậy thì tại sao ngươi vẫn tin vào Jêsus, người do Ma-ri sinh ra? Chắc chắn đức tin của ngươi không phải là loại không kiên định hay mơ hồ! Vài người bảo rằng tên của Đức Chúa Trời là không thay đổi, vậy thì tại sao tên của Đức Giê-hô-va lại trở thành Jêsus? Điều đã được tiên tri là sự xuất hiện của Đấng Mê-si, vậy thì tại sao lại xuất hiện một người tên Jêsus? Tại sao tên của Đức Chúa Trời lại thay đổi? Chẳng phải việc này đã diễn ra từ lâu sao? Đức Chúa Trời ngày nay không thể làm một công việc mới sao? Công việc của ngày hôm qua có thể được thay thế, và công việc của Jêsus có thể tiếp tục công việc của Giê-hô-va. Vậy thì công việc của Jêsus không thể được tiếp nối bởi một công việc khác sao? Nếu tên của Đức Giê-hô-va có thể chuyển thành Jêsus, vậy thì tên của Jêsus cũng không thể thay đổi sao? Điều này không có gì bất thường, và con người nghĩ vậy[a] chỉ bởi họ quá hồn nhiên mà thôi. Đức Chúa Trời sẽ mãi là Đức Chúa Trời. Bất kể những thay đổi về công việc và tên gọi của Ngài, tâm tính và minh triết của Ngài sẽ mãi không đổi. Nếu ngươi tin rằng Đức Chúa Trời chỉ có thể được gọi bằng tên của Jêsus, thì ngươi quá là tầm thường. Ngươi có dám khẳng định chắc chắn rằng tên của Jêsus đã khép lại Thời đại Luật pháp và cũng khép lại thời đại cuối cùng? Ai có thể nói rằng ân điển của Jêsus có thể khép lại một thời đại? Nếu bây giờ ngươi không biết những lẽ thật này cách rõ ràng, ngươi chẳng những không thể truyền dạy về phúc âm, mà ngươi thậm chí còn không thể tự đứng vững. Chừng nào tới ngày ngươi giải quyết được hết các khó khăn của những người mộ đạo và bác bẻ được hết những ngụy biện của họ, đó sẽ là bằng chứng rằng ngươi hoàn toàn biết chắc về giai đoạn công việc này và chẳng có chút nghi ngờ gì. Nếu ngươi không bác lại được những ngụy biện của họ, thì họ sẽ dựng chuyện và phỉ báng ngươi. Điều này chẳng phải nhục nhã sao?
Tất cả người Do Thái thời đó đều đọc Cực Ước và đều biết đến lời tiên tri của I-sai-a rằng một bé trai sẽ được sinh ra trong máng cỏ. Vậy thì tại sao với hiểu biết này mà họ vẫn ngược đãi Jêsus? Đấy chẳng phải là bởi bản chất nổi loạn và sự ngu muội của họ trước công việc của Đức Thánh Linh sao? Vào thời đó, những người Pha-ri-si tin rằng công việc của Jêsus chẳng giống gì với những gì họ biết về bé trai đã được tiên tri; con người ngày nay thì chối bỏ Đức Chúa Trời cũng bởi công việc của Đức Chúa Trời nhập thể chẳng giống theo Kinh thánh. Chẳng phải bản chất chống lại Đức Chúa Trời của họ cũng y như vậy sao? Ngươi có thể chỉ chấp nhận mà không cần đặt câu hỏi gì trước tất cả công việc của Đức Thánh Linh không? Nếu là công việc của Đức Thánh Linh thì phải là việc đúng đắn rồi. Ngươi nên chấp nhận chẳng chút nghi ngại gì, hơn là cứ so đo chọn lựa thứ để chấp nhận. Nếu ngươi đã biết chút ít về Đức Chúa Trời và lại đặt sự thận trọng trước Ngài, chẳng phải đây là một hành xử thật sự chẳng đáng sao? Điều ngươi nên làm là cứ chấp nhận, không cần minh chứng gì thêm từ Kinh thánh, bất cứ việc gì miễn đó là việc của Đức Thánh Linh, bởi ngươi tin Đức Chúa Trời để theo Đức Chúa Trời, chứ không phải để dò xét Ngài. Ngươi không nên tìm kiếm thêm bằng cớ để chứng tỏ Ta là Đức Chúa Trời của ngươi. Thay vào đó, ngươi nên thấy được Ta có lợi ích gì cho ngươi hay không; đó mới là cốt yếu. Thậm chí nếu ngươi tìm ra bằng cớ không thể chối cãi từ Kinh thánh, nó không giúp ngươi đối chất với Ta cách hoàn toàn. Ngươi là người sống trong phạm vi giới hạn của Kinh thánh, và không phải trước Ta; Kinh thánh không giúp ngươi biết đến Ta, cũng chẳng làm cho ngươi yêu thương Ta sâu sắc hơn. Mặc dù Kinh thánh đã tiên tri rằng một bé trai sẽ được sinh ra, không ai có thể biết được chính xác là ai lời tiên tri sẽ ứng nghiệm, bởi con người không biết được công việc của Đức Chúa Trời, và đây chính là điều khiến những người Pha-ri-si chống lại Jêsus. Vài người cũng đã biết được công việc của Ta là vì con người, nhưng họ vẫn tiếp tục tin rằng Jêsus và Ta là hai thực thể hoàn toàn tách biệt, những thực thể không tương hợp với nhau. Thời đó, Jêsus chỉ truyền tới các môn đồ của Ngài những bài thuyết pháp trong Thời đại Ân điển, như là phải thực hành như thế nào, nhóm họp với nhau như thế nào, kêu cầu như thế nào, đối xử với nhau như thế nào, và v.v. Công việc Ngài thực hiện là công việc của Thời đại Ân điển, và Ngài chỉ dẫn giải cho các môn đồ và những người theo Ngài về cách thực hành như thế nào. Ngài chỉ làm công việc của Thời đại Ân điển chứ không làm công việc nào của những ngày sau rốt. Khi Đức Giê-hô-va lập ra luật pháp Cựu Ước trong Thời đại Luật pháp, tại sao Ngài đã không làm luôn công việc của Thời đại Ân điển? Chẳng phải điều này là vì sự chấp nhận của con người sao? Ngài chỉ tiên tri rằng một bé trai sẽ được sinh ra và nắm quyền phép, nhưng Ngài không thực hiện trước công việc của Thời đại Ân điển. Công việc của Đức Chúa Trời ở mỗi thời đại có ranh giới rõ ràng; Ngài chỉ làm công việc của đương thời và không bao giờ thực hiện trước những công việc thuộc thời đại tiếp theo. Chỉ bằng cách này thì công việc đại diện cho mỗi thời đại của Ngài mới được mang ra trước. Jêsus chỉ nói về những chỉ dấu của những ngày sau rốt, về cách để kiên nhẫn và được cứu rỗi, cách ăn năn và xưng tội, cũng như cách mang thánh giá và chịu đựng những đau khổ; Ngài chưa bao giờ nói về việc con người phải gia nhập vào gì trong những ngày sau rốt, và cách tìm kiếm để thỏa ý nguyện của Đức Chúa Trời. Như thế, chẳng phải chỉ là những ngụy biện nếu kiếm tìm trong Kinh thánh về công việc của Đức Chúa Trời trong những ngày sau rốt? Ngươi có thể thấy rõ được gì nếu chỉ cầm Kinh thánh trong tay? Dù là người diễn dịch Kinh thánh hay người giảng đạo, ai có thể biết trước được công việc của ngày hôm nay?
“Ai có tai, hãy nghe lời Đức Thánh Linh phán cùng các Hội thánh rằng.” Các ngươi bây giờ đã nghe được những lời của Đức Thánh Linh chưa? Lời Đức Chúa Trời đã ban lên các ngươi. Các ngươi có nghe thấy không? Đức Chúa Trời làm những công việc theo lời trong những ngày sau rốt, và những lời đó là từ Đức Thánh Linh, bởi Đức Chúa Trời là Đức Thánh Linh và cũng có thể nhập vào xác thịt; bởi thế những lời của Đức Thánh Linh như đã nói đến trong quá khứ, cũng chính là lời của Đức Chúa Trời nhập thể ngày hôm nay. Có nhiều kẻ ngang bướng chỉ tin rằng lời của Đức Thánh Linh chỉ nên dội từ các thiên đàng xuống tai con người. Bất cứ ai suy nghĩ cách này đều không hiểu biết về công việc của Đức Chúa Trời. Thực ra, những lời phán ra bởi Đức Thánh Linh chính là những lời của Đức Chúa Trời trong xác thịt. Đức Thánh Linh không thể phán bảo trực tiếp với con người, và Đức Giê-hô-va đã không phán bảo trực tiếp với con người, thậm chí trong Thời đại Luật pháp. Chẳng thể nào hôm nay Ngài không làm như thế trong thời đại này? Bởi Đức Chúa Trời phán bảo những lời để triển khai công việc, Ngài phải nhập thể xác thịt, nếu không thì công việc của Ngài chẳng thể nào hoàn tất được mục tiêu của Ngài. Những ai chối bỏ việc Đức Chúa Trời nhập thể xác thịt thì là những kẻ chẳng biết gì về Thánh Linh hay những nguyên tắc mà Đức Chúa Trời làm việc. Những ai tin rằng bây giờ là thời đại của Đức Thánh Linh, nhưng vẫn không chấp nhận công việc mới của Ngài, là những người có đức tin mơ hồ. Những con người như vậy chẳng bao giờ nhận lãnh được công việc của Đức Thánh Linh. Những ai chỉ mong muốn Đức Thánh Linh trực tiếp phán bảo và thực hiện công việc của Ngài, mà không chấp nhận những lời hay công việc của Đức Chúa Trời nhập thể, sẽ không bao giờ có thể bước vào thời đại mới hay nhận lãnh hoàn toàn sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét